Tri Ân TPB – VNCH: “Cuộc đời này đáng sống lắm!”

Đăng ngày

GNsP‬ (23.06.2015) – Vậy là hôm nay (23.06) đã là ngày khám thứ V sau đợt tái lập “khám chữa bệnh cho các ông TPB- VNCH” tại Phòng CLHB trực thuộc tu viện DCCT Sài Gòn! Trong ngày khám hôm nay đa phần là những ông ở các tỉnh xa quy tụ về. Họ dắt dìu và gọi nhau đi từ những ngày hôm trước. Ai lành lặn chân tay thì không cần người dìu dắt, ai què quặt đui mù thì phải cần thêm một thân nhân hỗ trợ. Cứ nhìn cách họ ăn mặc, tư trang họ mang theo thì đủ hiểu họ đã chịu nhiều thiệt thòi đau khổ như thế nào. Ôi những phận người bị lãng quên!

Trong buổi sáng hôm nay, tôi được trò chuyện với vợ chồng ông TPB Hiếu – Quý. Bà Quý phải đưa chồng đi vì ông không nhớ đường lên Sài Gòn vả lại ông chỉ còn 1 chân sau trận đánh vào tháng Giêng năm 1975 tại Tiền Giang.

Ông kể cho tôi nghe nhiều về những trận đánh với những chi tiết cụ thể và thương vong ra sao. Tôi, một người hậu sinh sau năm 1975, không có trải nghiệm gì về chiến tranh nên rất khó hình dung những địa danh mà ông đã đi qua, những trận đánh mà ông đã xả thân vào. Từ được từ mất, từ nhớ từ quên tôi xin gom góp thành món quà kỷ niệm gởi về quá khứ để tri ân những người đã anh dũng chiến đấu cho nền hòa bình dân tộc…

Ông thổ lộ: “40 năm rồi tôi mới được đi lên lại Sài Gòn. Sau ngày 30.4, lúc ấy tôi đang nằm dưỡng thương tại “Quân Y Viện?” thì bị đuổi ra, và đây là lần đầu tiên tôi lên lại Sài Gòn.”

Ông không nghĩ rằng đời mình còn có ngày được lên lại Sài gòn vì 40 năm qua cuộc sống của ông dường như bị xã hội lãng quên. Không hề có một ngày vui chơi! Không hề có một ngày được đi du lịch! Cuộc sống của ông lây lất qua ngày trên chiếc nạng gỗ rảo khắp nẻo đường bán vé số mưu sinh. Ngay cả một chiếc nạng lành lặn ông cũng không có tiền để sắm. Chiếc nạng gỗ của ông đang dùng là do chính tay ông tự chế từ những khúc cây.

Dù thương tật như vậy nhưng ông là một người có ý chí. Lúc còn sức khỏe, ông cũng đạp bùn cấy lúa, mò cua bắt ốc như ai, làm đủ thứ nghề! Khi đã về già và sức khỏe yếu ông mới chọn nghề bán vé số mưu sinh.

Bà Quý vì cảm kích tính hiền lành, chịu khó nơi ông nên đã chấp nhập kết hôn cùng “anh TPB một chân”. Họ đã có với nhau 4 mặt con và nuôi nấng các con nên người, đến nay đã có 2 người con lập gia đình. Cuộc sống của gia đình họ đắp đổi qua ngày bữa đói bữa no, bữa ngon bữa dở! Mà đa phần là dở hơn ngon! Vì theo cách bà Quý nhận định về bữa cơm trưa nay được ăn tại Phòng CLHB đã cho tôi cảm nhận điều ấy.

Bà xúc động nói: “Chưa bao giờ vợ chồng tôi được ăn một bữa cơm ngon như hôm nay. Đến 4 món ăn! Có món mặn, món chiên, món canh, món xào. Thường thì ở nhà gia đình tôi chỉ có một món: hoặc canh hoặc kho chứ không có nhiều như vậy. Tiền đâu mà ăn đồ ăn nhiều, chủ yếu là ăn cơm!”
Bà còn khoe thêm với tôi: “Sáng nay tôi được nhận một hộp cơm ăn sáng đến 3 món. Cơm thì ít mà đồ ăn thì nhiều. Có miếng sườn to, miếng chả, dưa chua. Ăn hết cơm rồi mà đồ ăn không hết! Chắc hộp cơm cũng phải đến 20 chục ngàn!”

Phần ông Hiếu, với bản tính hiền lành thâm trầm ông bộc bạch: “ở nhà thờ đối xử tốt quá! Lo cho chúng tôi như vậy chắc tốn kém lắm. Không biết ai mà tốt quá! Tôi cũng thấy cuộc đời mình cũng đáng sống…”

“Cuộc đời mình đáng sống!” lời chia sẻ của ông cứ quay quắt mãi trong tâm trí tôi. Ông, một con người bị lãng quên bao năm qua, thế mà vẫn thấy đời mình đáng sống. Còn bao nhiêu người khác nữa như ông mà tôi được gặp sáng nay tại phòng CLHB này, nhưng không có cơ hội được nghe hết câu chuyện của họ, đang nở nụ cười với tôi dường như mách bảo: “cuộc đời này đáng sống lắm con!”

Chiếc nạng gỗ do ông tự tay làm lấy vì không có tiền để sắm một chiếc nạng tốt

Chiếc nạng gỗ do ông tự tay làm lấy vì không có tiền để sắm một chiếc nạng tốt

Vợ chồng ông TPB Hiếu - Quý ở Tiền Giang

Vợ chồng ông TPB Hiếu – Quý ở Tiền Giang

Các ông TPB ngồi tâm sự chuyện đời sau bữa cơm trưa 23.06 tại phòng CLHB, DCCT Sài Gòn

Các ông TPB ngồi tâm sự chuyện đời sau bữa cơm trưa 23.06 tại phòng CLHB, DCCT Sài Gòn

GNsP