Lý Quang Sơn: Tường thuật vụ ‘va chạm với giang hồ quê Bác’

Đăng ngày

GNsP (08.12.2015) – Sáng qua ngày 06.12.2015, khi buổi thảo luận về Hiến pháp và Nhân quyền đang diễn ra tại Nam Đàn, Nghệ An thì có hơn 10 nhân viên an ninh [AN] thường phục vào đòi kiểm tra giấy tờ (giữa ban ngày). Lập tức bà con phản ứng lại, yêu cầu họ im lặng và nếu muốn ở lại tham gia thì lấy ghế ngồi nghe, chúng cứng họng, lẳng lặng đi tìm chỗ ngồi, cứ thi thoảng lại làm ầm ĩ lên rồi thôi.

12313597_559491790866389_2968249347266086093_n

Đến tầm 16 giờ, bốn người chúng tôi nhờ mấy anh em ở Nam Đàn chở ra thị trấn, đón Taxi ra bắt xe khách về Hà Nội. Tụi AN mặc thường phục lập tức bám theo xe chúng tôi, chúng đi 1 ôtô Mazda màu vàng chanh (tháo biển) 1 ôtô Camry đen (tháo biển) và 5 xe máy, các anh em Nghệ An vẫn đi theo yểm trợ. Tài xế xe taxi đi rất nhanh, đi được một lúc thì không thấy xe của tụi AN đâu, anh Đài liền bảo tài xế đi nhanh nữa lên, ra khỏi địa phận Nam Đàn thì chúng sẽ không theo nữa đâu. Anh Đài bảo các anh em đi sau yểm trợ về trước đi, bọn nó không theo nữa, bọn anh lo được, đi xa không tiện cho các anh em. Thế là các anh em quay xe đi về.

Đi được khoảng 5 km nữa, xe chúng tôi gặp đúng đoạn đèn đỏ, đường ùn tắc thì bỗng dưng xe Camry đen từ dưới lao lên chặn mũi xe chúng tôi. Xe đen cứ đi tà tà đằng trước, không cho xe taxi vượt lên. Vài chiếc xe máy chạy kè kè bên cạnh…

Đến đoạn Quán Hành, Nghi Trung, Nghi Lộc, chiếc xe đen Camry dừng hẳn lại chặn đằng trước, chiếc xe Mazda áp sát xe taxi, 5 cái xe máy chặn phía sau… Lúc này, tôi cảm thấy sự chẳng lành, liền lôi cái áo phao béo ra mặc thêm vào (tôi biết sẽ bị đánh nên mặc 2 áo khoác để nó có đánh cũng không đau), chuẩn bị tinh thần chiến đấu. Bọn trên xe Camry ùa xuống, mấy thằng đi Mazda ùa sang, mấy thằng đi xe máy xông lên. Đứa nào đứa nấy đều cầm gậy và tuýp sắt. Chúng đều đeo khẩu trang, có vài thằng chùm mũ len kín mặt, chỉ chừa ra 2 cái mắt giống hệt IS.

Anh Đài liền bảo lái xe: “khóa hết các cửa lại, cố thủ”. Tài xế khóa cửa lại thì bị chúng nó cầm gậy đập vào xe, chửi: “Đm mày, mở xe ra, tao giết cả nhà chúng mày. Thằng tài xế xe Camry mặc áo len màu vàng cầm gậy tiến tới cửa xe chỗ tôi ngồi, giật cửa ra, nhưng bị tôi giữ chặt không mở được. Chúng ra mở cửa trên nơi anh Đài ngồi, giật mạnh cửa. Tay tài xế taxi hoảng quá, mở hết các cửa ra, chạy thoát thân đầu tiên, nhưng vẫn bị chúng nó đánh.

Chúng lôi anh bạn Thắng (ở cửa bên trái) ra ngoài, vừa lôi vừa cầm gậy vụt vào ngực Thắng, bạn Minh liền giữ lấy Thắng, còn tôi thì đưa tay ra bắt lấy gậy của nó. Tôi giằng co cái gậy được khoảng 5s thì bị một thằng khác vụt vào tay, tôi phải buông gậy, tôi dùng chân đạp vào mặt và đầu của chúng thì bị chúng đánh vào mắt cá chân, ống đồng và bắp chân, bạn Minh cũng không giữ nổi Thắng nữa. Thắng bị lôi ra ngoài đầu tiên.

Thấy vậy tôi kéo gập cửa xe lại ngay, quay lên thì thấy anh Đài đang bị chúng nó kéo, anh Đài vẫn cố gắng bám trụ ở trong, chúng vụt liên tiếp vào chân, đùi và đầu anh Đài, anh Đài đưa tay lên đỡ thì chúng vụt vào tay. Tôi chồm lên ghế trên, cố ôm lấy anh Đài để kéo lại. Anh Đài bị chúng đánh nặng quá hét lên đau đớn. Chúng vừa đánh vừa hô “tao đánh chết mày, thích đỡ à, tao đánh cho mày gãy tay”. Tôi nắm vào đúng chỗ anh Đài bị đánh, chỗ đó nó lẻo khỏe ra rồi, nhìn nhũn cả ra, làm tôi lầm tưởng anh Đài bị gãy tay rồi. Tôi cố nắm lấy kéo anh lại thì bị chúng cầm gậy phang tiếp vào tay. Đau quá tôi buông anh ra thì anh bị chúng lôi ra ngoài.

Trong lúc tôi đang kéo anh Đài lại thì anh bạn Minh dựa lưng vào lưng tôi, tay chống vào ghế, chân đạp liên tiếp về phía cửa, vừa đạp vừa chửi: “địt cụ mày vào đây, mày vào đây, vào đây,…”, nơi mà có 1 tên AN mặc áo đỏ, đeo khẩu trang y tế, đang cầm gậy vụt. Nó đánh Minh khoảng 20 phát vào chân nhưng Minh cũng đá được vào mặt và ngực nó. Đánh được Minh thêm mấy cái nữa thì gậy bị gẫy. Thằng áo đỏ chạy ra tìm gậy khác thì Minh vùng chạy ra ngoài.

Thấy Minh chạy ra, tôi vẫn giữ chặt cửa. Quay sang thì thấy anh Đài đang bị 3 thằng đấm đá tới tấp, Thắng thì bị 1 thằng bẻ ngửa cổ ra sau, 1 thằng lấy cán tuýp sắt đánh vào ngực, 1 thằng cầm gậy vụt vào bụng.

Sau đó khoảng 1s, 2 tên AN quay sang phía tôi, tìm cách lôi tôi xuống. Thấy vậy, tôi liền chủ động mở cửa sẵn, khi chúng tới gần liền đạp cửa xông ra. Tôi húc thẳng vào người 1 thằng, đỡ và giằng lấy gậy của nó, đấm nó được 2 quả vào mặt thì bị thằng bên cạnh vụt vào vai và lưng. Nhưng tôi mặc 2 áo khoác nên chúng vụt thế chứ vụt nữa cũng không có cảm giác đau. Thấy Thắng đang bị đánh ác quá, tôi xông vào húc mấy thằng đang đánh Thắng. Vừa húc xong thì bị nó quây lại đánh tới tấp. Tôi liền chạy về hướng Hà Nội. Chúng hô lên ” bắt lấy nó, bắt lấy nó,..”

Chạy được 1 lúc, thấy Vũ Minh cũng chạy theo sau, đằng sau là 5-6 thằng cầm gậy đuổi theo. Chạy được chừng 100m thì một thằng nhẩy lên xe Mazda đuổi theo chúng tôi. Vũ Minh vừa chạy vừa hô “cướp, cướp,…cứu, cướp, cứu với,…” Nhưng người dân chỉ chạy xe chậm chậm lại để xem chứ không giúp. Có người thì bảo “em không dám giúp đâu, em sợ nó trả thù em,… các anh chạy vào làng đi, nó không đuổi được”.

Chỉ vài giây, quay lại nhìn thì thấy xe Mazda phi gần tới như muốn tông chết tôi. Tôi liền bật sang hàng rào (cao khoảng 1m5) bên kia đường (nhảy lần 1), chạy ngược chiều xe nhằm cản chở chúng. Vũ Minh cũng nhảy sang cùng tôi, ai ngờ mấy thằng AN đằng sau chạy cũng gần tới, chúng cũng nhảy sang bên kia đường. Vũ Minh cúi xuống nhặt viên gạch, giả vờ ném về phía AN thì chúng đứng khựng lại, không tới gần nữa. Nhờ vậy mà chúng tôi được nghỉ khoảng 5s, sau đó chúng tôi tiếp tục chạy thì thằng xe Mazda vòng lên trên, chặn đầu chúng tôi, nó vừa mở cửa xe ra, thấy chúng tôi lao về phía ôtô, nó hoảng quá lại leo lên xe, đóng cửa lại, phi về phía chúng tôi. Sợ nó tông mình, tôi và Minh lại nhảy sang bên này đường (nhảy lần 2), chúng tôi lại chạy, dù cho chân mỏi rã rời, họng khô khốc, thở bằng tai. Lần nhảy này, vì di chứng của cú vụt vào mắt cá chân nên tôi nhảy hụt, trẹo chân luôn, đau điếng. Vũ Minh thấy thế dìu tôi chạy. Mấy thằng AN lại tiếp tục nhảy sang truy sát. Thằng Mazda lại quay xe sang bên này đường, chạy được chừng 200m nữa thì cái xe đuổi tới sát đít. Chúng tôi lại bật sang bên kia đường (nhảy lần 3). Mấy thằng AN nhìn chúng tôi nhảy qua nhay lại thì chán, chúng nó cũng thở dốc, chỉ còn đi bộ chứ không chạy đuổi theo được nữa….

Con xe Mazda lại 1 lần nữa vòng đầu xe đuổi theo. Chúng tôi bảo nhau, thôi chạy vào làng, chứ nhảy qua nhảy lại thế này mệt đéo tả, kiểu gì cũng mất mạng… Thế là chúng tôi chạy vào 1 nhà ngay đầu ngõ. Vào trong sân nhà thì tôi chốt cổng lại, Minh thì la lên “cứu chúng cháu, chúng cháu bị tụi nó cướp”. Chạy vào nhà, Minh nhìn quanh, vớ được con dao, còn tôi thì nhặt 1 cây sắt lên. Chúng tôi đứng trong sân, chửi “Địt cụ mày, vào đây tao giết hết chúng mày,…”

Mấy thằng AN đứng bên ngoài ngõ, không dám xông vào. Thằng AN áo đỏ rút điện thoại ra gọi thêm đồng đội tới. Tôi quay sang hỏi chủ nhà “ở đây còn chỗ nào chạy nữa không chú”. Họ bảo  “đằng sau có lối thoát sang ngõ bên”. Tôi và Minh chạy ra đằng sau, may mắn thay, đằng sau đó là 1 nhà đang xây dở, có cái giàn dáo, tôi trèo lên trước, kéo theo Minh lên. Hai thằng ra bờ tường, nhảy từ trên tường cao hơn 2m xuống. Cú nhảy khiến chân tôi đau muốn khóc. Phải nén cái đau lại mà chạy tiếp. Chạy luồn lách trong ngõ, đến chỗ quặt thì tự bảo nhau “trái” “phải”phải, trái”. Chạy vòng vèo trong ngõ, đằng sau là tiếng rồ ga xe máy đuổi theo.

Tiếp tục chạy đến chỗ có ruộng đằng sau, chúng tôi rẽ phải, chạy dọc theo cái mương thối. Chân đau, cơ thể mệt, mấy lần chúng tôi rơi xuống cái hố bùn, rồi lại lồm cồm bò lên. Nghe thấy tiếng người lao xao ở đằng sau, chúng tôi núp vào 1 bụi dậm, sau đó cả 2 cúi thấp người, nấp sau những bụi hoa cỏ may mà đi. Bò trườn qua những ruộng rau đầy đất. Chúng vẫn cho người đi lùng ra đến tận mép ruộng. Chúng tôi trườn tới gần 1 cái mộ rất to, cả hai thằng nhảy thẳng vào nấp đằng sau cái mộ. Lúc này, hai đứa mới được thở một lúc. Nằm bẹp ra mộ… Sau đó, chúng tôi gọi điện thoại cho chú Trương Văn Dũng và một số anh em khác báo tin. Rồi tiếp tục bò qua cánh đồng Ngô tới 1 cái làng sâu bên trong, cách xa đường cái gần 1km.

Tới làng đó, chúng tôi chạy vào nhà dân nhờ cứu giúp (nhà có 3 mẹ con), họ liền đóng cửa lại, kéo chúng tôi vào trong nhà. Họ đưa nước cho tôi uống, đem dầu gió xoa bóp chỗ đau cho tôi. Vũ Minh xin họ 2 bộ quần áo cũ (thực ra là giẻ lau nhà họ) và 2 chiếc mũ bảo hiểm. Chúng tôi thay đồ, cho quần áo vào 1 cái bao tải rồi từ biệt họ.

Cải trang thành nông dân, chúng tôi lê lết trên đường làng với cái thân xác đau nhức. Cứ mỗi lần có xe đi qua, chúng tôi lại cúi xuống giả vờ nhặt cỏ. Đi được khoảng 4 km thì em Tô [em gái Cựu TNLT Trần Hữu Đức] gọi, hỏi chúng tôi đang ở đâu, sẽ có anh em qua đón. Thực sự chả biết đi đến đâu rồi, lê lết mãi tới tới được Trung tâm y tế Nghi Lộc, mình liền nhắn địa chỉ cho Tô, nhờ anh em tới.

Luật sư Nguyễn Văn Đài, anh Lý Quang Sơn và anh Minh –bạn của anh Sơn- bị công an bắt và hành hung ngay sau khi tham dự ngày lễ kỷ niệm Nhân Quyền tại Nghệ An, vào ngày 06.12.2015.

Luật sư Nguyễn Văn Đài, anh Lý Quang Sơn và anh Minh –bạn của anh Sơn- bị công an bắt và hành hung ngay sau khi tham dự ngày lễ kỷ niệm Nhân Quyền tại Nghệ An, vào ngày 06.12.2015.

12347991_949304828495339_1774217511881210276_n 12311031_1730592970494883_8578764290920028420_n

Lúc sau có anh Võ Tuấn và anh Thông Chương tới đón. Hai anh đưa chúng tới nhà anh Võ Tuấn. Vừa tới nơi đã thấy có 20 thằng AN đứng bên đường rồi. Vào nhà nghỉ được 1 lúc, chúng tôi được tin anh Đài bị trấn lột hết đồ, bị vứt xác ở Cửa Lò, đã được các anh em đưa lên xe về HN an toàn, còn Thắng thì không có tin tức gì. Khoảng 20 giờ, chúng tôi quyết định đi ngay trong đêm. Nhờ có sự bài binh bố trận của các anh em Nghệ An đã cắt đuôi được tụi AN. Hai anh Thông Chương và anh Cường (chồng chị Kim Chi) đã đưa chúng tôi ra tận Diễn Châu bắt xe. Chúng tôi lên xe mà lòng đầy cảm kích.

Lúc này mới thấm câu hát của Nah Son Nguyen: “- Tao không vào địa ngục thì ai. ‪#‎ĐMCS…”

Cảm ơn anh Cường, anh Thông Chương, em Maria Nguyễn, anh Đức, chị Ki, em Tô, anh Võ Tuấn, anh Thái Văn Dung, chị Chi, chị Nguyễn Hoài Thu và nhiều anh em khác mà tôi không nhớ hết tên đã không quản ngại đường xa tới yểm trợ cho chúng tôi.

Viết những dòng tường thuật này mà lòng đầy nỗi uất nghẹn. Tôi đã rớt nước mắt khi nhớ lại cảnh anh em của mình bị đánh. Bọn công an Nghệ An thực chất chỉ là 1 lũ nhát gan và rất hèn. Dùng 20 người để đánh 4 người là hèn, khi bị phản ứng lại mà đã rụt thì là nhát gan… Chúng mày, lũ AN Nghệ An, tao nhớ mặt từng đứa. Tao xin thề lần sau tao tới đất Nghệ An mà chúng mày còn chặn đánh thì kiểu gì tao cũng chém chết vài thằng.

Lũ công an Nghệ An là một lũ ăn cướp, chúng đã cướp đi toàn bộ Điện thoại, máy móc, toàn bộ giấy tờ và tiền của anh Đài, chúng lột hết đồ, chỉ để lại cho anh mặc 1 chiếc quần và 1 cái áo phông. Chúng cướp của bạn Thắng 1 chiếc điện thoại Iphone 5s và 3 triệu trong ví bạn. Chúng cướp 1 điện thoại Iphone 5s và 1 triệu đồng của bạn Vũ Minh. Chúng lấy hết đồ đạc trong túi của tôi, lấy hết giấy tờ xe, CMND, thẻ HSSV, thẻ Ngân hàng và số tiền gần 10 triệu của tôi (số tiền tôi tích lũy đi trồng rau nuôi cá thời gian qua để sau này làm ăn). Chúng cướp tất tần tật, mục đích chặn xe đánh chúng tôi cũng chỉ để cướp chứ không phải để hả giận, vì chúng làm gì còn liên sỉ nữa mà biết giận. Chúng cướp hết thành quả lao động của chúng tôi một cách dã man. Thử hỏi cái đất nước này còn luật pháp nữa không?. Cộng sản cứ làm thế này nhiều thì chúng càng sớm sập thôi. Chúng mày hãy nhớ, tao “CÒN SỐNG LÀ CÒN CHỐNG”. Xin hứa đấy!

Lý Quang Sơn