Esther, con đường cứu rỗi

Đăng ngày

GNsP (22.10.2016) – Trong tuần lễ vừa qua ( từ ngày 16 đến 20 tháng 10, tuần 29 mùa Thường Niên ), Phụng Vụ Kinh Sách trong bài đọc một, cho chúng ta nghe câu chuyện trong sách Esther ( Cựu Ước ). Câu chuyện về một dân tộc đứng trước nguy cơ bị tiêu diệt, và cách nào dân tộc ấy đã thoát, đồng thời kẻ gây ra hiểm họa ấy phả20161022_queen-estheri trả giá cho hành động ngu xuẩn của mình.

Esther là một người con gái Israel, cô mồ côi cả cha lẫn mẹ, Mocdokhai là một người gốc Israel làm quan trong triều đình Assuro đã nhận cô làm con, ngày ấy dân tộc Israel đang bị lưu đày sau khi Nabucodonoso đem quân chinh phạt toàn vùng, sang tận bên Ấn Độ. Khi hoàng hậu Vitat bị thất sủng, vua Assuro chọn Esther là hoàng hậu và hết lòng sủng ái.

Haman là một vị quan khác trong triều đình đem lòng ganh tỵ và thù oán Mocdokhai, ông ta tìm cách tâu nhà vua nhiều điều để cuối cùng đi đến quyết định tiêu diệt cả dân tộc Israel trong vương quốc của Assuro. Đứng trước cái chết, cả dân tộc Israel đã âm thầm ngậm đắng nuốt cay không một lời phản kháng, cả một bầu khí chết chóc phủ chụp lên thân phận của dân tộc Israel, người ta chỉ biết kêu ca và than thở với nhau.

Ông Mocdokhai tìm cách liên lạc với Esther để cảnh báo về sự sống còn của dân tộc mình, ông kêu gọi lòng can đảm và sự liều lĩnh để cứu cả giống nòi. Esther thấm lời dạy của cha mình, đã xin cha cùng mọi người ăn chay cầu nguyện ba ngày, cả cô và các hầu nữ của cô cũng ăn chay và cầu nguyện nữa. Hết ba ngày chay, cô trang điểm rực rỡ vào gặp đức vua. Trải qua những cơn khiếp sợ kinh hoàng của thân phận làm người, cô đã nói với đức vua về nỗi thống khổ và sự bất công mà cả dân tộc cô phải chịu, cô phân tích cho đức vua thấy: nếu thực hiện lệnh tru di dân Israel, đức vua sẽ gánh lấy hậu quả khôn lường, cô cầu cứu đức vua tha mạng cho dân Israel. Cô chỉ đích danh kẻ mang lòng độc ác xúi xiểm đức vua làm điều chẳng nên. Nghe lời Esther, đức vua đã cho xử tử Haman, kẻ dã tâm và mượn tay đức vua để hại người ngay lành…

Có một hoàn cảnh không khác hoàn cảnh của dân Israel ngày xưa, dân tộc Việt Nam bây giờ đang đứng trước nguy cơ bị tiêu diệt cả giống nòi. Cả một giải giang san gấm vóc giờ đã tan hoang đổ nát. Rừng mất trắng, thủy điện tàn phá sông ngòi, cuốn trôi đất đai nhà cửa tài sản vốn đã tả tơi rách nát của dân nghèo. Tây Nguyên thiếu nước trầm trọng, hai quả bùn Bauxit treo lơ lửng trên đầu đất nước.

Đồng bằng sông Cửu Long thì ngập mặn, một trong các vựa lúa lớn của cả thế giới phút chốc hóa đồng chua. Biển chết, tôm cá phơi mình trên bờ cạn, ghe thuyền trơ mốc phủ khăn tang trắng xóa lạnh lùng. Bầu trời xám xịt những quầng mây khói đen như những hình hài ác quỷ sẵn sàng bổ nhào xuống đè bẹp xóm làng. Từng hố sâu chôn chất độc hại không tên gọi ở khắp mọi nơi, đầu ghềnh cuối bãi.

Bệnh viện người ngồi kẻ nằm đông như kiến cỏ, mỗi ngày có hơn 30 người chết vì tai nạn giao thông ( 10.000 người một năm ), hàng trăm người hóa tật nguyền tàn phế, hơn 300 người chết vì ung thư mỗi ngày, tỷ lệ phá thai đứng nhất nhì thế giới. Rồi nợ công cứ mỗi ngày một vượt xa hạn mức. Quan chức di chuyển tài sản thân nhân ra nước ngoài. Và người trẻ tài năng thì bỏ xứ đi xa… Giống nòi của chúng ta rồi sẽ ra sao ?

Cần có một Mocdokhai nói với con gái Esther, cũng là nói cho người dân Việt biết: “Đừng tưởng rằng trong cả dân Do Thái, chỉ có mình con ở tại hoàng cung là được thoát nạn. Vì đến lúc này mà con vẫn cứ ngậm miệng làm thinh, thì người Do Thái sẽ nhận được sự trợ giúp và giải cứu từ một nơi khác; còn chính con và nhà cha con lại bị tru diệt…” ( Et 4, 13 và 14 ). Quả thật, một khi dân tộc Việt Nam rơi vào tình trạng nô lệ thì cái chết nhục nhã không chừa một ai, đừng tưởng rằng ngậm miệng làm thinh giơ khẩu hiệu “không làm chính trị” mà thoát chết !?!

Cần có một Esther cùng với cha mình, ông Mocdokhai, biết chọn phương cách ăn chay cầu nguyện, vận động cả một dân tộc ăn chay cầu nguyện, sám hối về những tội lỗi của mình và khần cầu ơn trợ giúp đến từ Thiên Chúa. Câu chuyện ông Moshe lên núi cầu nguyện cùng với ông Aharon và ông Khua khi ông Giosue tiến quân đánh Amalek là một câu chuyện điển hình về sự chiến đấu của Thiên Chúa cho dân của Ngài (Xh. 17, 8 -13).

Cần có một Esther dám đi vào cõi chết để trình bày sự sống, dám đứng lên trước quyền lực để nói, không nói sau lưng, không xầm xì khi vắng mặt, không nói xấu trên bàn cơm, không chém gió nơi bàn nhậu, không phê bình vung vít ở quán cà phê, không trốn chạy trước bức bách đe dọa, không sợ hãi cho bản thân mình, không đớn hèn chấp nhận chịu đựng lặng câm trước sự Dữ.

Cần có một Esther chỉ thẳng mặt kẻ thủ ác, gọi đích danh người dã tâm, tên đầu xỏ tàn phá đất nước: “Đối phương ấy, địch thù ấy, chính là tên Haman khốn nạn này đây ! ” ( Et 7, 5 ).

Kính Thánh chuyển giao cho ta một kinh nghiệm sống động về thân phận con người, về tình thương và quyền năng của Thiên Chúa. Kinh Thánh đang chờ một lời từ phía chúng ta: “Hôm nay ứng nghiệm lời Kinh Thánh” cho đất nước chúng ta.

Esther, tên con đường đưa ta đến sự cứu thoát.

Lm. VĨNH SANG, DCCT 21.10.2106