Phòng GD&ĐT Thị xã Ba Đồn vu khống học sinh để bao che khuyết điểm

Đăng ngày

GNsP (09.12.2016) – Những ngày vừa qua, dư luận xôn xao về vụ nhiều em học sinh trường tiểu học Cồn Sẻ đã học xong lớp 5 nhưng vẫn chưa biết đọc, biết viết. Sau đó mấy ngày, ông Phạm Thanh Minh, Trưởng phòng GD&ĐT Thị xã Ba Đồn, tỉnh Quảng Bình, khẳng định “thông tin không chính xác”. Và, đây là kết quả của Phòng GD&ĐT Thị xã Ba Đồn đã điều tra, xác minh và làm rõ tại trường tiểu học Cồn Sẻ.

15354198_1924356274453801_1747953015_o

Kết quả điều tra của phòng GD&ĐT Thị xã Ba Đồn sai thực tế

Điều này được ông Trưởng phòng GD&ĐT Thị xã Ba Đồn khẳng định trong bài báo có tựa đề “Học sinh không biết đọc, biết viết tại Quảng Bình: Thông tin không chính xác”, được đăng trên Báo Mới vào ngày 26.11.2016.

Cũng trong bài báo xác định rõ, học sinh Hoàng Văn Phượng “đủ điều kiện hoàn thành chương trình tiểu học, lên lớp 6” và cho rằng “đầu tháng 10/2015 đã bỏ học”.

Còn trường hợp của học sinh Mai Văn Dương lại cho rằng, em Dương “thuộc diện khuyết tật thiểu năng trí tuệ; Tính tình nhút nhát, hay khóc. Yêu cầu đọc thì rất ít khi đọc; khi giáo viên đọc hay khi nhìn chép thì viết được, viết nhanh. Tính toán còn chậm”.

Phòng GD&ĐT Thị xã Ba Đồn nhấn mạnh rằng, “Dương là học sinh khuyết tật đã được xác nhận của chính quyền địa phương xác nhận do vậy việc đánh giá kết quả học tập của em Dương là dựa theo việc đánh giá diện học sinh khuyết tật của Bộ GD&ĐT chứ không đánh giá qua bài kiểm tra như các học sinh bình thường…”

Tuy nhiên, đánh giá của phòng GD&ĐT Thị xã Ba Đồn lại khác hẳn so với những gì Pv.GNsP đi quan sát thực tế.

Học sinh lớp 5 không biết đọc, biết viết là sự thực

Hai em học sinh Hoàng Văn Phượng và Mai Xuân Dương là thiếu nhi Thánh thể của giáo xứ Cồn Sẻ – một giáo xứ có truyền thống nghề biển thuộc xã Quảng Lộc, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Được sự hướng dẫn cuả Linh mục Phêrô-Maria Hoàng Anh Ngợi, Quản xứ giáo xứ Cồn Sẻ, Pv.GNsP có dịp tiếp xúc và trò chuyện với hai phụ huynh của hai em tại tư gia.

Tại tư gia bà Nguyễn Thị Xem, phụ huynh của em Hoàng Văn Phượng, chúng tôi đến hỏi thăm gia đình và bà Xem cho biết, cách đây hai năm, em Phượng đã kết thúc cấp tiểu học trường Cồn Sẻ nhưng cháu vẫn không biết đọc, biết viết thông thạo bình thường như một em học sinh lớp 1. Gia đình bà lo lắng xin thầy cô cho cháu ở lại lớp để học lại từ đầu, nhưng thầy hiệu trưởng – ông Nguyễn Minh Khai đã từ chối với lý do hồ sơ của em Phượng đã hoàn tất và chuyển giao cho trường cấp 2 ở xã, không thể làm lại.

Gia đình bà Xem luôn thắc mắc rằng, không hiểu vì sao học sinh Phượng không biết đọc, biết viết suốt nhiều năm trời mà thầy cô vẫn cho cháu lên lớp. Thầy cô ít khi phàn nàn về việc học tập của cháu trong suốt thời gian cháu ngồi trên ghế nhà trường.

Khả năng đọc và viết của học sinh Phượng chưa bằng một học sinh lớp 1 bình thường, không thể theo kịp các em học sinh lớp 6, nên gia đình bà Xem quyết định cho cháu nghỉ học một năm, niên khóa 2015-2016.

Đầu năm học niên khóa 2016-2017, gia đình bà Xem lên trường năn nỉ thầy hiệu trưởng cho cháu học lại, nhưng thầy vẫn cương quyết không cho. Sau đó, cô Hương, cô giáo trường tiểu học Cồn Sẻ, đã đồng ý dạy học lại cho cháu chương trình học như một học sinh lớp 1. Học sinh Phượng học được 4 tháng, thì thầy hiệu trưởng cho nghỉ học mà không cho gia đình biết rõ nguyên nhân. Sau mấy tháng, Phượng được cô Hương kèm cặp, cháu có khả năng nhận ra mặt chữ và đánh vần như một đứa trẻ mẫu giáo theo giáo trình của nền giáo dục Việt Nam hiện nay.

Pv.GNsP gặp trực tiếp học sinh Hoàng Văn Phượng nhận thấy, em là một đứa trẻ nhỏ bé nhưng phát triển bình thường, lanh lợi, dễ thương, ngoan. Em không thể đọc trôi chảy một đoạn văn ngắn như các em học sinh lớp 5. Em chỉ có khả năng đánh vần như trẻ mẫu giáo, mặc dù em đã học xong lớp 5 tại trường tiểu học Cồn Sẻ.

“Vu khống” học sinh là “khuyết tật, thiểu năng trí tuệ”

Nhà cầm quyền địa phương, Phòng GD&ĐT Thị xã Ba Đồn và nhà trường tiểu học Cồn Sẻ khẳng định, em Mai Xuân Dương là “học sinh khuyết tật, thiểu năng trí tuệ” khi đã điều tra, xác minh và làm rõ.

Thăm gặp gia đình em Dương, bà Nguyễn Thị Sơn – phụ huynh em Dương, uất ức nói: “Thầy hiệu trưởng yêu cầu tôi viết vào giấy xác nhận con tôi bị khuyết tật. Nhưng con tôi từ nhỏ đến lớn có bị làm sao đâu mà khuyết tật. Thầy hiệu trưởng nói nếu tôi không làm [theo ý thầy] thì con tôi có bị thiệt thòi thì mặc kệ con tôi. Thầy nói nếu làm theo thì tôi sẽ được 9 triệu. Tôi nói rằng, tiền học phí tôi nộp đủ, nhưng tôi không làm như rứa. Hắn khỏe lắm, đi chơi ở tàu cả ngày.”

Bà Sơn cũng cho hay, cháu học hết lớp 5 và được lên lớp 6 nhưng vẫn chưa biết đọc, biết viết nên gia đình đã lên trường xin thầy hiệu trưởng cho cháu ở lại lớp để học lại từ đầu. Tuy nhiên, thầy hiệu trưởng không đồng ý với lý do hồ sơ của Dương đã hoàn tất và chuyển giao cho trường cấp 2. Bà Sơn nói: “Gia đình nói cho hắn ở nhà, nhưng hắn nhỏ thì ở nhà biết làm gì đây. Nghĩ tội hắn. Nên cố gắng cho hắn đi học có cái chữ. Hắn nói rằng, hắn thích đi tàu hơn.”

Trong khi Pv.GNsP đang trao đổi với bà Sơn, cháu Dương về nhà sau khi rong chơi trên các bè cá. Dương – trông khỏe mạnh, vừa tầm không cao không mập so với học sinh lớp 5, gương mặt hiền lành và có tính tình hơi dè dặt khi nói chuyện với người lớn.

Học sinh Dương là con thứ ba trong gia đình. Pv.GNsP hỏi Dương và em cho biết: “Lớp em có 33 học sinh. Lớp do thầy Thực làm chủ nhiệm”. Khi chúng tôi đề nghị em đọc một đoạn văn ngắn trong sách Tiếng Việt lớp 5 nhưng em lắc đầu và cho biết không biết đọc. Chúng tôi tiếp tục đề nghị em đánh vần các chữ trong đoạn văn ngắn ấy, nhưng em vẫn không đánh vần được.

Người hàng xóm bà Sơn khẳng định, Dương phát triển bình thường, nô đùa, chạy nhảy với các cháu trong xóm suốt ngày.

15300567_1924356267787135_856613791_n

Mấy ngày vừa qua, bắt đầu từ ngày 05.12, các bậc phụ huynh đồng loạt cho các em học sinh nghỉ học, yêu cầu các cơ quan có thẩm quyền làm rõ và minh bạch các khoản thu – nhà trường yêu cầu học sinh đóng – được phụ huynh đánh giá là lạm thu trong nhiều năm qua.

Nhà trường lạm thu và phẩm chất giáo dục kém

Theo phản ánh của các bậc phụ huynh trường tiểu học Cồn Sẻ cho hay, có nhiều khoản thu học đường không cần thiết; các cơ sở vật chất xuống cấp một cách trầm trọng nhưng không được nhà trường quan tâm; phòng học thiếu ánh sáng; nhà vệ sinh dơ bẩn… Phụ huynh đã làm đơn khiếu nại đến Thị xã Ba Đồn từ tháng 7.2016 nhưng vẫn chưa được các cơ quan có thẩm quyền hồi đáp một cách thỏa đáng.

Chính vì vậy, mấy ngày vừa qua, bắt đầu từ ngày 05.12, các bậc phụ huynh đồng loạt cho các em học sinh nghỉ học, yêu cầu các cơ quan có thẩm quyền làm rõ và minh bạch các khoản thu – nhà trường yêu cầu học sinh đóng – được phụ huynh đánh giá là lạm thu trong nhiều năm qua.

Cũng theo các bậc phụ huynh cho hay, vào chiều ngày 08.12.2016, Đoàn Thanh tra Thị xã Ba Đồn đã điều tra thu chi trường tiểu học Cồn Sẻ và kết luận sẽ đình chỉ công tác và kỷ luật hiệu trưởng cũng như kế toán trưởng trường này.

Với kết luận của Đoàn Thanh tra cũng chưa giải quyết được thỏa đáng nguyện vọng của các bậc cha mẹ, khi chưa đưa ra được nguyên nhân nào khiến các em học sinh lớp 5 không biết đọc, biết viết. Đặc biệt là nhà cầm quyền địa phương, phòng GD&ĐT Thị xã Ba Đồn và nhà trường tiểu học Cồn Sẻ đã “vu khống” em Dương bị “khuyết tật, thiểu năng trí tuệ” không được nhắc đến, để xin lỗi em Dương, gia đình em cũng như các bậc phụ huynh của trường.

Những gì đang diễn ra ở Cồn Sẻ là một trong những sự việc thường hay xảy ra tại các trường học ở thôn quê. Tuy nhiên, giới chức địa phương cũng như những người có trách nhiệm giáo dục học sinh nơi đây đã không thành thực, nói dối, bao che, lấp liếm khi đồng thanh “vu khống” em Dương bị “khuyết tật, thiểu năng trí tuệ”, cũng như sự thực em Phượng không biết đọc, biết viết lại bị cho là “thông tin không chính xác”.

Nhà vệ sinh trường tiểu học Cồn Sẻ xuống cấp, hôi và bẩn.

Nhà vệ sinh trường tiểu học Cồn Sẻ xuống cấp, hôi và bẩn.

Gần đây nhất, chính truyền thông nhà Sản, trong đó có Báo Giáo dục Việt Nam (cơ quan chủ quản là Hiệp hội các trường Đại học,cao đẳng Việt Nam) đã thừa nhận bằng tít bài báo: “Học sinh lớp 6 không biết đọc biết viết phải về lớp 1 đâu phải chuyện hiếm”, bài báo nêu rõ: “Việc học sinh đã tốt nghiệp Tiểu học nhưng không biết chữ chẳng phải là chuyện hiếm, nó không chỉ xảy ra cá biệt ở một trường mà xảy ra ở nhiều trường học khác có điều những nơi đó chưa bị phát hiện ra thôi”. Nguyên nhân được chỉ ra là: “để phủi trách nhiệm khi chuyện bị phanh phui, Ban Giám hiệu các trường không bao giờ ra lệnh cho giáo viên phải cho các em lên lớp nhưng họ dùng đủ sức ép buộc các giáo viên muốn bảo vệ mình phải cân nhắc.

“Nào là khống chế xếp loại thi đua giáo viên cuối năm, nào là cắt danh hiệu đã đăng kí, nhắc nhở trước hội đồng… vì giảng dạy không hiệu quả (nếu lớp có học sinh ở lại)”, bài báo viết.

“Hạn chế tình trạng học sinh ngồi nhầm lớp chẳng có cách nào khác cần dẹp bỏ ngay các chỉ tiêu khống chế đối với các trường học như hiện nay”, bài báo kết luận. Khác chăng ở Thị xã Ba Đồn, để phủi trách nhiệm, phòng Giao dục đã “đổ thừa” cho học sinh!

Có lẽ, không có từ nào chính xác hơn đối với tệ nạn này, được một bạn đọc phản hồi ngay dưới bài báo gọi đây là “tội ác”!  Và bạn đọc khác đau xót nói: “Không thể đỗ lỗi cho ai được ngay cả thạc sĩ, tiến sĩ cũng học nhầm lớp nhiều lắm”.

Huyền Trang, GNsP