Bóng đêm quyền lực

Đăng ngày

20161231_dicuGNsP (31.12.2016) – Hôm nay ngày 28 tháng 12, một ngày trong tuần bát nhật Giáo Hội mừng mầu nhiệm Giáng Sinh, cũng là ngày kính các Thánh Anh Hài. Câu chuyện trong Tin Mừng theo Thánh Mátthêu chương 2 kể:

Sứ thần Chúa hiện ra báo mộng cho ông Giuse rằng: “Này ông, dậy đem Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai Cập, và cứ ở đó cho đến khi tôi báo lại, vì vua Hêrôđê sắp tìm giết Hài Nhi đấy ! “Ông Giuse liền trỗi dậy, và đang đêm, đưa Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai Cập….

Bấy giờ vua Hêrôđê thấy mình bị các nhà chiêm tinh đánh lừa, thì đùng đùng nổi giận, nên sai người đi giết tất cả các con trẻ ở Bêlem và toàn vùng lân cận…”

Như thế, những con trẻ ở Bêlem bị giết do lệnh của bạo chúa Hêrôdê, trước đó ông mong chờ sự xác nhận và dẫn đường của các nhà chiêm tinh với toan tính tìm giết “vua dân Do Thái” mới chào đời. Ông không chấp nhận bất cứ ai có thể đe dọa ngai vàng của ông, có nguy cơ chiếm quyền lực của ông, dù đó chỉ là đánh giá và suy nghĩ sai lạc của ông. Đối với ông, quyền lực của ông là tuyệt đối, ông đã thực hiện ác tâm không khoan nhượng của mình bằng cách giết tất cả các con trẻ quanh vùng, trong đó chắc chắn có vua “dân Do Thái” mới sinh, thà giết lầm chứ không bỏ sót.

Gia Đình Thánh đã vội vàng bỏ quê hương xứ sở lần thứ hai để trốn sang Ai Cập, đành chấp nhận kiếp sống tha phương để giữ gìn mạng sống. Khi được tin báo, Thánh Giuse đã phải trỗi dậy đưa Hài Nhi và mẹ Người ra đi giữa đêm khuya. Lần thứ nhất đã phải rời bỏ nơi sinh sống lập nghiệp nhiều năm tháng để đến Giuđê theo lệnh kiểm tra dân số của vị hoàng đế quyền uy của Rôma. Lần thứ hai rời bỏ quê hương là vì thời cuộc, vì những quyết định của một kẻ độc tài gian ác.

“Thời ấy, hoàng đế Augúttô ra chiếu chỉ, truyền kiểm tra dân số trong khắp cả thiên hạ… Ai nấy đều phải về nguyên quán mà khai tên tuổi. Bởi thế, ông Giuse từ thành Nadarét, miền Galilê lên thành vua Đavít tức là Bêlem, miền Giuđê, vì ông thuộc gia đình dòng tộc vua Đavít. Ông lên đó khai tên cùng với người đã thành hôn với ông là bà Maria, lúc ấy đang có thai. Khi hai người đang ở đó, thì bà Maria đã tới ngày mãn nguyệt khai hoa. Bà sinh con trai đầu lòng, lấy tã bọc con, rồi đặt nằm trong máng cỏ, vì hai ông bà không tìm được chỗ trong nhà trọ”.

Một chiếu chỉ muốn bày tỏ quyền lực của mình, muốn thống kê thần dân của mình, bất chấp quyết định ấy ảnh hưởng ra sao đến sự ổn định của người dân, ngay cả những người dân dễ bị tổn thương nhất khi chấp hành chiếu chỉ ấy. Quyết định của một hệ thống hành chính nhắm phục vụ cho quyền lực thống trị hơn là phục vụ nhân dân, vì tham vọng quyền lực của mình chứ không phải vì dân.

Còn gì thê thàm hơn cảnh một gia đình rất trẻ, người phụ nữ đến ngày mãn nguyệt khai hoa, họ đã phải vượt một quãng đường dài “ba ngày đàng” để đến nơi quy định, tìm không ra quán trọ đành phải sinh con trẻ ở môt nơi hoang vắng, đặt con trẻ trong một cái máng thường ngày dùng làm nơi chứa cỏ cho chiên lừa ăn qua đêm, chỉ một chiếc tã vấn sơ sài quanh thân mình trẻ thơ. Không thể hình dung ra hết nỗi cơ cực của gia đình ấy phải gánh chịu, sự hiểm nguy cận kề đe dọa mạng sống của hai mẹ con, sự bối rối hoảng sợ của người cha trẻ không hề có kinh nghiệm làm chồng, làm cha. Chiếu chỉ của kẻ dã tâm cứ lạnh lùng thực hiện đúng quy trình, cả một bộ máy quyền lực chấp hành nghiêm lệnh.

Mặt trái của những hình ảnh Lễ Giáng Sinh đầy thơ mộng với những bản tình ca ngất ngây tình cảm, Con Thiên Chúa ngay những ngày tháng đầu đời đã là nạn nhân của bạo chúa, của kẻ độc tài, của tham vọng quyền lực. Chẳng lạ gì con người theo dòng lịch sử vẫn bị cuốn vào những cuộc di cư đau đớn, những cuộc ra đi đầy sóng gió ngoài biển cả để duy trì sự sống. Nhưng mặc cho tham vọng quyền lực, mặc cho những quyết định vô nhân, nhánh nhỏ của yêu thương và cứu độ vẫn cứ mọc lên, vươn dài qua các địa dương, nhánh nó vẫn nẩy nở qua tận các miền sông cả, sự nẩy nở vươn dài dựa trên những con người rất bé nhỏ nghèo hèn nhưng biết vâng lời Thiên Chúa…

Lm. VĨNH SANG, DCCT, 28.12.2016