“Bốn mùa Chúa đổ hồng ân…”

Đăng ngày

GNsP (28.01.2017) – Tết đã đến gần, hôm nay là ngày 28 tháng Chạp, không gian thành phố thay đổi mỗi ngày một cách rõ rệt, người đã thưa hơn, không còn cảnh kẹt xe ở các ngả đường, người ta tập trung ở các khu chợ và siêu thị để mua sắm, cả ngày bận rộn dọn dẹp, thỉnh thoảng tiếp vội vàng khách đến thăm chào để về quê…

Thị trường ngày Tết luôn có những bất ngờ, bất ngờ ở nhiều phương diện, ngoài những chương trình có quy hoạch và đầu tư, thương trường hàng Tết, nhất là lãnh vực bình dân thường bỏ ngỏ, mặc cho số phận rủi may. Ngươi nông dân bỏ công sức tiền bạc ra chuẩn bị hàng Tết thường không có gì bảo đảm cho việc thu hoạch gỡ vốn hoặc kiếm lời. Cơn mưa bất chợt chiều hôm qua 27 Tết đổ ập xuống thành phố làm nhiều người ngồi khóc, cảnh nước ngập hoa trôi lềnh bềnh nhìn sao đau xót, nhưng tiếng khóc đó, những giọt nước mắt đó là những tiếng khóc do rủi may thời tiết, “Trời cho ai người đó hưởng, bắt ai người đó chịu”. Nhưng có những giọt nước mắt của uất hận, của tiếng thét nghẹn trong cổ họng những người nghèo khổ, quanh năm chăm chỉ bên luống hoa, chậu kiểng, có được ít bông hoa, một ít lá dong gói bánh, mang lên Sàigòn bán Tết, vật vã bên lề đường bị nhóm trật tự và dân phòng ruồng bắt. Họ bắt, phá, ném tung những chậu hoa, những bó lá không thương tiếc !

Trật tự đô thị là điều cần thiết, nhưng xưa nay rồi, người dân đã sống và quen sống với lối buôn bán nhỏ tự phát rồi, nó thành “chợ truyền thống” mỗi năm cứ xuân về, nay muốn thay đổi và phải thay đổi thì cũng cần có “quy trình”, có hướng dẫn chứ ! Phá tan đất nước cũng có… “quy trình” mà sao cái điều này lại không có quy trình ? Nếu thật sự họ vì dân vì nước, họ không thể coi thường và tán tận lương tâm với người nghèo như vậy. Nhu cầu chơi hoa, nhu cầu lá gói bánh… từ ngàn đời đã có, không phải là chuyện bộc phát tạm thời. Đường hoa chỉ dành cho những kẻ thừa tiền, khách mua cũng như kẻ bán rủng rỉnh tiền triệu, còn dân thường kẻ bán người mua tìm đến các lề đường bình dân, chỉ vài chục, vài trăm ngàn là quá đủ vui xuân.

Năm nào cũng vậy, người nghèo buôn bán từ quê lên mặt mũi ngơ ngác, quần áo lếch thếch, chiều ba mươi đắt díu nhau về quê, hẹn mùa “đánh bạc” sang năm. Hình ảnh không khác nhau, có phần thế thảm hơn nơi các miền rừng núi và biển của miền Trung. Hơn mười tháng rồi biển chết, ba tháng rồi những cơn lũ cuốn trôi làng mạc, nhà cửa, sách đèn… Dọc xương sống Trường Sơn bị nhận chìm trong thất nghiệp đói khổ. Chiều nay hai chị em người Hà Tĩnh, chị là nữ tu, em là sinh viên đang theo học ở thành phố đến thăm và chúc Tết tôi, họ nói Tết này họ không về, tôi hiểu lý do và không dám hỏi, chắc tôi không hiểu sai.

Sau năm 75, khi bị lấy mất Tu Viện DCCT ở Thủ Đức, họ trả tôi về địa phương quản lý, đói và khổ, tôi thuê một chiếc xe xích-lô của hãng Việt Nam gần Sinco để đạp kiếm tiền sống, tiền thế chân lúc đó là 20 đồng. Những khi vô ý đứng đón khách ở những nơi thuộc đặc quyền đặc lợi, bến bãi, tôi bị nhóm “cờ đỏ – 30 tháng 4” bắt đánh, có lúc bị giam xe cả ngày, không đạp xe không có tiền nhưng vẫn phải nộp tiền thuê xe, ôi những buổi tối não nề, bụng đói, mua ổ bánh mì không ngồi ăn và uống nước lã cho no, ngày mai vẫn phải dắt xe ra đi làm. Hơn 40 năm rồi, nhìn hình ảnh nhừng người dân nghèo bị đuổi, bị bắt, bị tịch thu hàng hóa bị phá tan tành hoa kiểng, ôi sao đau xót quá. Ngày ấy còn nói là vừa “giải phóng” xong có bao nhiêu khó khăn, các “thế lực thù địch” chống phá, thế mà bây giờ hơn 40 năm rồi người dân nghèo vẫn khổ, vẫn như vậy và còn tệ hơn vì bao nhiêu chất độc tràn lan.

Ngày Mồng Ba Tết, ngày cầu nguyện cho công ăn việc làm, Ca Nhập lễ có lời Thánh Vịnh:

“Bốn mùa Chúa đổ hồng ân,

Ngài gieo màu mỡ ngập tràn lối đi…”

Chúa gieo màu mỡ thật nhưng người ta lại phá tan hết những màu mỡ quý giá ấy rồi, hồng ân Chúa đổ xuống thật, nhưng người ta đầu độc tất cả mất rồi. Bây giờ chỉ còn đau khổ, chết chóc, buồn thảm và trống rỗng.

Chúa không chịu thua, Chúa không ngừng thi ân giáng phúc, nhưng ai sẽ để cho Chúa dùng để thực hiện cuộc gieo trồng này? Đừng im lặng nữa…

Lm. VĨNH SANG, DCCT, 26.1.2017