Thế nào là có danh gì với núi sông?

Đăng ngày

GNsP – “Có danh phận đứng trong trời đất,
Không công danh nát với cỏ cây” – Nguyễn Công Trứ

Vì thế nghề nghiệp đối với nhiều người không chỉ là cơ hội để đóng góp khả năng của mình cho xã hội hay là phương tiện để nuôi sống bản thân và gia đình, mà nó còn hàm chứa sự thỏa mãn của tâm lý muốn ngẩng mặt với đời, nghề nghiệp đó phải mang lại chút “danh gì với núi sông” theo tiêu chuẩn đánh giá của xã hội mình đang sống. Do vậy, chọn lựa những ngành nghề biểu lộ sự hàn lâm trong kiến thức như bác sĩ, kỹ sư, nhà khoa học, nhà nghiên cứu … là ước mơ của rất nhiều bạn trẻ trước ngưỡng cửa của tương lai.

Vì lẽ đó mà có nhiều bạn trẻ đã đặt dấu chấm hết cho tương lai của mình nếu cánh cửa của các trường Đại Học khép lại với họ. Nhưng thực ra, giá trị con người là ở những kiến thức về cuộc sống thực tế và cách áp dụng những kiến thức đó để giúp cho cộng đoàn, xã hội, đất nước mình đang sống trở nên hưng thịnh và mọi người được sống ấm no, hạnh phúc chứ không phải là cuộc rượt đuổi của danh vọng và quyền lực.

Nhà văn Maxim Gorky đã nói: “Chính trong lao động, và chỉ có trong lao động , con người mới trở nên vĩ đại và có niềm vui trọn vẹn”. Vì nhiệm vụ cao quý của con người chính là là lao động. Lao động một cách sáng tạo và thẳng thắn vì sự nghiệp chung chứ không phải để vinh thân phì da. Vì thế, công việc nào, ngành nghề nào cũng đáng quý, đáng tôn trọng nếu nó được thực hiện với hết lương tâm và trách nhiệm của người sở hữu công việc đó. Nắm được chân lý này chúng ta càng gia tăng sự tự tin khi tìm được ý nghĩa đích thực cho cuộc sống của mình, cho dù những việc làm của chúng ta có thể không mang một danh lợi nào theo thước đo giá trị chung của xã hội.

Thân phụ của Đấng Cứu Thế – Thánh Guise đã nuôi dưỡng Chúa Giêsu và chăm lo cho gia đình của mình bằng một nghề rất đỗi bình thường: Nghề thợ mộc. Khi bỡ ngỡ, ngạc nhiên về điều Chúa Giêsu giảng dạy, dân làng đã bàn tán với nhau: “Tại đâu ông ngày khôn ngoan và quyền năng như thế? Ông ta chẳng phải là con bác phó mộc hay sao”, nghĩa là trong suy nghĩ của họ, thánh Guise, một người lao động chân tay bình thường chẳng thể nào là cha của một người con khôn ngoan, hiểu biết nhiều như vậy. Thế nhưng, Kinh Thánh đã ghi nhận người thợ mộc làng Nagiaret đó là Người Công Chính. Và trẻ Giêsu chính là hoa quả nhân đức từ đời sống công chính của Ngài.

Trong khi những người Biệt Phái và Pharisiêu luôn tự cho mình thuộc đẳng cấp cao trọng, danh giá, ăn trên ngồi trước trong xã hội lúc bấy giờ, nhưng họ luôn là đối tượng bị Chúa Giêsu chúc dữ và khiển trách vì lối sống giả hình. Cho dù họ có xênh xang áo xống chức quyền trong con mắt người đời, nhưng đối với cái nhìn của Chúa Giêsu họ chỉ là những kẻ “ giống như mồ mả tô vôi, bên ngoài có vẻ đẹp nhưng bên trong thì đầy xương người chết và đủ mọi thứ ô uế”.

Như vậy rõ ràng sự công chính cũng như giá trị tự thân của một con người không hề tuỳ thuộc vào những công việc họ đang làm, hay do cái trí năng chúng ta đang thể hiện nhưng hoàn toàn được quyết định do thái độ sống, do cái tâm năng của mình dành cho cuộc đời. Và Giáo Hội cũng đã đặc biệt kính trọng gương lao động, một đời sống công chính trong một nghề nghiệp bình thường nên đã có ngày lễ kính Thánh Giuse Thợ hôm nay.

Lạy Thánh Giuse, với một nghề nghiệp đơn sơ, khiêm tốn Ngài vẫn góp phần của mình vào chương trình Cứu Chuộc bằng sự cưu mang nuôi dưỡng Đấng Cứu Thế. Ngài vẫn mang lại bình an và niềm vui cho những người sống chúng quanh mình bằng đời sống hiền lành, công chính, xin cho chúng con hiểu rằng giá trị của đời sống không phải ở chỗ mình phải làm những việc có danh, có thế giá nhưng chính là biết thánh hóa công ăn việc làm của mình bằng một đời sống công chính như Ngài. Amen.

Điền Phương Thảo