HÃY ĐẾN GẦN VÀ CHẠM VÀO NỖI ĐAU CỦA NGƯỜI KHỐN KHỔ

Đăng ngày

#GNsP – “Đồng cảm, đến gần và tái tạo”. Đức Thánh Cha Phanxicô đã đưa ra ba từ khóa trên trong bài giảng lễ hằng ngày của ngài vào sáng thứ Ba ngày 19/9/2017 tại nguyện đường Santa Marta.

ĐTC mời gọi cộng đoàn tín hữu tham dự hãy nài xin Chúa cho ta có một tâm hồn biết chạnh thương trước những ai đau khổ, và đến gần họ để đưa tay ra tái tạo, giúp đỡ họ để họ được sống xứng với phẩm giá mà Thiên Chúa đã ban cho.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu chạnh lòng thương, tiến lại gần và làm cho con trai duy nhất của bà góa thành Naim được sống lại. Trong Cựu Ước, những người bé nhỏ nhất là các cô nhi, quả phụ, những khách ngoại kiều. Chúng ta được mời gọi lưu tâm đến những con người ấy, giúp họ có thể hòa nhập vào xã hội. Chúa Giêsu là người có khả năng nhìn vào từng chi tiết vì Ngài mang lấy con tim chạnh thương.

Chạnh lòng thương, đồng cảm là sự rung cảm của con tim và không hề có chút gì mang tính loại trừ. Trong sự đồng cảm, trong lòng trắc ẩn, không có chỗ cho những việc trừng phạt, cũng không có sự phân biệt kiểu như: Đúng là đồ tội lỗi nghèo hèn! Sự đồng cảm, lòng trắc ẩn thì bao gồm mọi người. Động lòng thương có nghĩa là cùng đau khổ, cùng sẻ chia nỗi khổ đau với người khác.

Lòng chạnh thương đẩy chúng ta đến gần, giúp chúng ta nhìn thấy những chi tiết nơi người anh em khốn khổ của mình để giúp đỡ họ.

Chúa tiếp cận những con người khổ đau. Đụng chạm đến họ. Ngài không đứng nhìn họ từ xa. Ngài đến gần chạm vào thực tế của kiếp nhân sinh. Khi đến nơi, Chúa không nói: “xin chào, tôi phải lên đường đây”. Không. Chúa không nói thế. Chúa an ủi bà góa: Đừng khóc nữa! Chúa làm cho anh thanh niên sống lại. Chúa trao anh thanh niên cho bà mẹ. Như thế, việc của Chúa là chạnh lòng thương, là cứu chuộc con người, là đưa con người trở lại phẩm giá cao quý. Chúa đã tái sinh tất cả chúng ta.

Hãy làm như thế theo gương Chúa Kitô. Hãy đến với những ai đang cần, đừng giúp họ bằng cách đứng nhìn từ xa vì chê họ dơ bẩn. Đừng quên họ dơ bẩn vì họ thiếu nước, vì họ không được tắm. Chúng ta thường xem tin tức, đọc báo, nhưng hãy nhìn coi: các trẻ em ấy không có gì để ăn, các trẻ em phải trở thành chiến binh, các phụ nữ phải trở thành nô lệ. Chúng ta có thể nói: Ôi, thật là tệ hại! Ôi thật đáng thương những con người nghèo khổ! Sau đó chúng ta chuyển sang các trang khác, ví dụ các cuốn tiểu thuyết. Nếu chỉ như thế, thì không phải là một Kitô hữu.

Ngay bây giờ, tôi cần tự hỏi chính mình rằng: Tôi có lòng trắc ẩn hay không? Tôi có cầu nguyện về điều ấy không? Khi tôi thấy những con người khổ đau trên các phương tiện truyền thông, tôi có rung cảm không, tâm hồn tôi có động lòng thương hay không? Nếu bạn không hề cảm thấy gì, nếu bạn không động lòng trắc ẩn, thì hãy xin Chúa tha thứ cho bạn với lời nguyện: “Lạy Chúa, xin ban cho con ơn biết chạnh lòng thương.”

Pv. GNsP (theo news.va)