Chúa Nhật XXXII Thường Niên Năm A

Đăng ngày

Chúa Nhật XXXII Thường Niên Năm A

                       Thạch Vinh

 

  1. Tìm hiểu thánh lễ.

35 . Khi kính nhớ… Chúng tôi dâng… (tiếp theo)

Cũng như tất cả thánh lễ  (chứ không phải nguyên bài Tiền Tụng) là tạ ơn, thì tất cả thánh lễ cũng là tưởng niệm. Thánh Phaolô đã nói:  «Mỗi lần anh em ăn bánh này, và uống chén này, anh em loan truyền việc Chúa chịu chết, cho tới khi Chúa lại đến.» (1 Cr 11, 2 b).

Khi nói thế, Ngài  không có ý nói ta chỉ tưởng niệm khi nhập lễ, nhưng ngài bao gồm cái mà Ngài gọi là «bữa tiệc của Chúa».  Về bữa tiệc này không chỉ loan báo việc Chúa chịu chết, nhưng loan báo việc đó «cho tới khi Chúa lại đến» nghĩa là loan báo tất cả những gì theo sau cái chết và sửa soạn cho việc Chúa lại đến: đó là việc sống lại và lên trời.

Đó là 3 biến cố lớn trong mầu nhiệm Phục Sinh mà các KNTT coi như nội dung của việc tưởng niệm.  Có nhiều phụng vụ khác còn thêm việc chờ đợi Chúa đến, việc Chúa đến lần thứ nhất, việc Chúa lại đến. Các KNTT nói thì theo đúng truyền thống thích chừng mực của Rôma. KNTT II  không nói đến việc lên trời (vì đã bao hàm trong việc sống lại). KNTT IV sau khi nói đến việc Chúa chịu chết, còn nhắc tới việc “ Người xuống ngục tổ tông”, và còn xác định: “ Người lên trời ngự bên hữu Chúa.” Sau hết, hai KNTT thêm rằng: chúng ta cử hành nghi lễ tưởng niệm “ đang khi chờ đợi Người lại đến” ( KNTT III) đang khi chờ đợi Người đến trong vinh quang” (KNTT IV). Việc Chúa lại đến nằm trong cái nhìn của việc tưởng niệm, nhưng không phải là thành phần.

Đó cũng là điều dễ hiểu, Tưởng niệm thì chỉ nhớ đến những biến cố đã qua, hay nói cho đúng hơn, những việc đã hoàn thành. Bởi vì ta không chỉ làm sống lại những kỷ niệm xa xôi, đã chìm trong dĩ vãng . Ta làm một việc tưởng niệm cụ thể: trong bí tích Thánh Thể có Chúa Kitô đã chịu nạn, chịu chết, sống lại và lên trời.

Vì là một hiến tế, nên bí tích Thánh Thể, phải gợi đến một việc sát tế, đến sự chết. Nhưng hiến tế chỉ trọn vẹn, nếu đạt được mục đích, nghĩa là nếu Chúa chấp nhận…. Việc sống lại chính là kết quả của Hiến Tế của Chúa Kitô, đã được Chúa Cha chấp nhận. Nhưng việc lên trời với việc sống lại cũng chỉ là một : Chính khi sống lại thì Chúa  Kitô vào trong đời sống mới, trong vinh quang của Cha Ngài. Ta tin rằng Chúa Kitô hiện diện thực sự trong bí tích Thánh Thể, và Ngài ở trong bí tích với tình trạng của Ngài hiện nay, là Đấng đã sống lại, đã được tôn vinh và đang ngự trên trời “ bên hữu Chúa Cha”. Những việc Ngài lên trời  cũng bảo đảm Ngài sẽ trở lại : “ Chính Đức Giêsu đấy, Đấng vừa được đem lên”, Ngài sẽ đến cùng một thể, như các ông đã thấy Ngài về trời” ( Cv 1, 11).

Nhờ bí tích Thánh Thể, ta không chỉ tưởng niệm Chúa chịu chết và sống lại, nhưng có thể nói là ta nắm giữ được Ngài dưới hình thức bánh rượu. Còn việc Chúa lại đến thì ta không tưởng niệm, bởi vì là chuyện tương lai, nhưng vì ta có Chúa Phục Sinh và vinh hiển, nên ta có cái bảo đảm, nâng đỡ niềm hy vọng của ta.

***

Để theo đúng thứ tự liên tiếp của các nghi lễ,  đáng lẽ chúng tôi phải nói trước đến câu tung hô tưởng niệm do giáo dân hát, ngay sau khi truyền phép. Nhưng những điều vừa trình bày trên đây cũng cần để giúp ta hiểu tầm quan trọng của các câu tung hô này. Câu này đáp ứng lệnh Chúa truyền phải làm lại, vừa mới được nhắc tới liền trước đó. Lệnh này quá rõ ràng, khiến ta phải tung hô ngay trước khi linh mục đọc kinh tưởng niệm, và thay vì nói với Chúa Cha như trong suốt KNTT do linh mục đọc, lời tung hô hướng thẳng về Chúa Giêsu, do lòng đạo đức bột phát của dân chúng.

Ta có nhiều câu tung hô, nhưng câu nào cũng chỉ xoay quanh lời Thánh Phaolô đã trích ở trên: “ Mỗi lần anh em ăn bánh và uống chén này, anh em loan truyền việc Chúa chịu chết, cho đến khi Chúa lại đến.” Các câu tung hô kia, chỉ khai triển câu này đôi chút, bằng cách thêm câu nói về việc Chúa sống lại, xen vào giữa câu nhắc đến sự chết và câu nói về việc Chúa lại đến. Việc tung hô này mới được đem vào phụng vụ gần đây thôi, và được đặt ở tâm điểm của KNTT, biểu lộ cách tốt đẹp việc tham dự tích cực của giáo hữu vào việc cử hành mầu nhiệm Phục Sinh, và cũng là một cách biểu lộ chức tư tế họ đã lãnh nhận trong bí tích Rửa Tội.

Bây giờ ta có thể hiểu được ý nghĩa của câu: “ Đây là mầu nhiệm đức tin”, mà linh mục đọc lên để mời giáo hữu cùng tung hô. Đây không phải là gợi lên một trong những mầu nhiệm đức tin, cũng không phải là gợi đến cảm nhận Chúa hiện hiện thực sự. Đây là nhìn nhận rằng trong bí tích Thánh Thể, toàn thể mầu nhiệm đức tin được thực hiện, được nhắc lại đầy đủ, được trao ban cho ta hiệp thông. Đó là tất cả chương trình cứu độ, tất cả kế hoạch của lòng Chúa thương yêu cứu độ thế giới, đang hiện diện trước mặt ta, và mời gọi ta tham gia vào

(còn nữa)

Trích:  Tìm hiểu thánh lễ của A.M. Roguet, bản in ronéo  không ghi dịch giả.

  1. Lời Chúa Chúa nhật XXXII thường niên năm A

Ba bài đọc trích trong: 1. Trích sách Khôn ngoan 6, 12-16

  1. Trích thư 1 Thêxalônica  4, 13-18
  2. Trích Phúc Âm theo thánh Matthêu 25, 1-13

Ý chính: Tiên liệu và sẵn sàng.

  • BÀI ĐỌC I . Trích sách Khôn ngoan 6, 12-16

Ý chính: Ai tìm kiếm Đức Khôn Ngoan, thì Đức Khôn Ngoan cho gặp.

Đức Khôn Ngoan sáng chói, và không hề tàn lụi. Ai mến chuộng Đức Khôn Ngoan, thì Đức Khôn Ngoan dễ dàng cho chiêm ngưỡng. Ai tìm kiếm Đức Khôn Ngoan, thì Đức Khôn Ngoan cho gặp. Ai khao khát Đức Khôn Ngoan, thì Đức  Khôn Ngoan đi bước trước mà tỏ mình cho biết…Để tâm suy niệm về Đức Khôn Ngoan là đạt được sự minh mẫn hoàn hảo…Ai xứng đáng với Đức Khôn Ngoan, thì Đức Khôn Ngoan rảo quanh tìm kiếm. Với nỗ lực của bản thân và ơn trợ giúp của Thiên Chúa, chúng ta có thể trở thành người khôn ngoan. Hãy đón nhận giáo huấn của Chúa và để cho lời Chúa thanh luyện, thì chúng ta sẽ đạt được sự khôn ngoan đích thực.

  • Trích Phúc Âm theo thánh Matthêu 25, 1-13

Ý chính: Chú rể kia rồi, ra đón đi.

Chúa dùng dụ ngôn 10 trinh nữ cầm đèn ra đón chú rể. Mười cô đón chú rể để được vào dự tiệc cưới tại nhà chú rể. Khi cô dâu được rước về nhà chồng. Nhà chú rể và nhà cô dâu không xa nhau bao nhiêu. Vì theo văn hóa Do Thái thời đó, người phối ngẫu lý tưởng chính là người anh hay em họ hoăc chị hay em họ của mình và họ hàng thường sống gần nhau trong một ngôi làng.

Ở đây, hôn nhân được người cha định đoạt, nhưng lại chịu ảnh hưởng sâu đậm của người mẹ. Các bà mẹ đã trao đổi rất lâu với nhau về hôn sự của con cái họ ngay từ khi chúng còn nhỏ, đến khi chín mùi mới đưa “bản giao kèo hôn nhân” (đã được các bà mẹ soạn sẵn) cho các ông bố ký duyệt. Mục đích các đám cưới như thế đều nhầm nối kết các gia tộc với nhau. Khi đôi trẻ đến tuổi cập kê, nghi thức hôn phối được tiến hành. Cao điểm của nghi thức ấy là lúc chú rể được thân nhân tháp tùng, đến nhà cô dâu rước nàng về nhà mình. Chuyện sau đó tại nhà chú rể đã được Phúc Âm Mátthêu hôm nay ( Mt. 25, 1-13) kể lại:

Khi chú rể đưa cô dâu về tới nhà thì có 10 cô bé tuổi teen thường là các em gái hoặc các em họ chú rể đã chờ sẵn ở đây từ trước, trong có 5 cô khờ và 5 cô khôn. Vai trò của các cô này là làm hàng rào danh dự chào đón chú rể tới nơi . Các cô bé này cũng sẽ vào dự tiệc cưới, rồi có thể tham dự nghi thức mọi người chờ đợi sau khi cô dâu và chú rể hoàn hợp, chứng kiến bằng chứng cần có theo đòi hỏi của sách Đệ nhị luật 22, 13-21.

Năm cô khôn đã chuẩn bị  mọi sự đầy đủ, sẵn sàng, nên chu toàn bổn phận được giao phó cho mình. Còn 5 cô khờ vì không chuẩn bị chu đáo nên đã bị bỏ rơi ngoài đường, khi cửa nhà chú rể đóng lại trong đêm. Họ đã không xoay xở kịp thời để khắc phục những thiếu sót của mình, khi chú rể bất ngờ rước dâu về muộn.

  • BÀI ĐỌC 2. Trích thư 1 Thêxalônica  4, 13-18

Ý chính: Những người đã an giấc trong Đức Kitô sẽ được Thiên Chúa đưa về cùng Đức Kitô.

Thánh Phaolô cho cộng đoàn, Thêxalônica biết về số phận của những người đã an giấc ngàn thu, để anh em khỏi buồn phiền như những người không có niềm hy vọng. Nếu chúng ta tin rằng Đức Giêsu đã chết và đã sống lại, thì chúng ta cũng tin rằng những người đã an giấc trong Đức Giêsu, sẽ được Thiên Chúa đưa về cùng Đức Giêsu. Dựa vào lời của Chúa, chúng tôi nói với anh em điều này, là chúng ta, những người đang sống, những người còn lại vào ngày Chúa quang lâm… khi có tiếng kèn của Thiên Chúa vang lên, thì chính Chúa sẽ từ trời ngự xuống…chúng ta sẽ được ở cùng Chúa mãi mãi. Anh em hãy dùng những lời ấy mà an ủi nhau.

Tóm lại các bài đọc có ý chính là khôn ngoan, tiên liệu và sẵn sàng đón Chúa.

Chúng ta có thể trở thành người khôn ngoan nếu biết đón nhận giáo huấn của Chúa và để cho Lời Chúa thanh luyện chúng ta, thì chúng ta sẽ đạt được sự khôn ngoan đích thực. (Kn. 6, 12-16)

Mười cô Trinh Nữ cầm đèn đi đón chú rể thế mà khi chú rể về tới, vì về trễ, mà 5 cô khờ không tiên liệu nên không được đón chú rể. Còn 5 cô khôn đã tiên liệu sẵn dầu và đèn nên được đón chú rể và vào phòng tiệc, dự tiệc cưới vui vẻ (P. Mt. 25, 1-13)

Những người đã an giấc trong Đức Kitô sẽ được Thiên Chúa đưa về cùng Đức Kitô, và chúng ta những người đang sống, khi Chúa từ trời ngự xuống trong ngày sau hết, cũng sẽ được ở cùng Chúa mãi mãi. Chúng ta hãy dùng những lời này mà an ủi nhau.(1 Tx 4: 13-18)

Lạy Chúa xin cho chúng con được sự khôn ngoan của môn đệ Đức Kitô, tay cầm đèn cháy sáng với dầu đức tinh tinh tuyền, để được vào dự tiệc cưới Nước Trời.

Tham khảo:  Nhịp  sống Tin Mừng số 11 tháng 11-2017

          01-11-2017, lễ các thánh trong Tháng các linh hồn

năm kỷ niệm 100 năm Đức Mẹ hiện ra tại Fatima.