Có mắt mà không thấy

Đăng ngày

GNsP (30.11.2017) – Đồng Nai – “Mắt lợn luộc” là hình ảnh thân quen ở vùng quê xưa. Khi giết một con heo xong thì phải nấu nước sôi nhúng vào để làm lông. Mắt con heo lúc đó mở thao láo có vẻ vẫn “ngước mắt nhìn đời, nhìn đổi thay ta buông tiếng cười” mà thực ra nó chẳng còn thấy gì! Dân gian cũng dùng câu nói  “mắt lợn luộc’ để ám chỉ những người đểnh đoản, hấp tấp chẳng ngó trước ngó sau nên hay vấp té vào người khác, có khi còn đổ bể đồ đạc.

Rất nhiều khi trong cuộc sống chúng ta cũng nhìn mà chẳng thấy, nghe mà không hiểu. Mắt vẫn mở nhưng chúng ta lại không thấy cái hay, cái tốt đang ở bên ta. Rất nhiều khi chúng ta đã không thấy cái đẹp nơi người thân để rồi khi xa nhau mới thấy tiếc nuối vì “đã không nhìn thấy núi Thái Sơn” ngay trước mặt của mình.

Có đôi vợ chồng kia lấy nhau được 10 năm. Họ sống thời gian đầu rất hạnh phúc, nhưng sau đó người chồng lao đầu vào công việc mà bỏ bê vợ con. Anh thường đi làm việc rất sớm và thường phải nán lại làm thêm mới hết việc. Về đến nhà thì thân xác và tâm hồn đều mệt mỏi chả còn hơi sức đâu mà để ý đến vợ con.

Thời gian trôi qua cho tới khi vợ bị bệnh anh mang đi nhà thương mới biết vợ không còn sống bao lâu vì căn bệnh ung thư ác tính. Anh muốn dành thời gian cho vợ, nhưng thời gian đã không còn, vợ anh đã bỏ ra đi sau những ngày cô đơn ngay chính mái ấm gia đình của mình.

Điều đáng tiếc là khi sống bên nhau, ta không chỉ bỏ rơi người bạn đời mà có khi còn làm đau lòng nhau vì những cãi vã, tranh chấp hơn thua. Có một ông lão tuy lớn tuổi, nhưng  ông vẫn đi làm. Nhiều người hỏi tại sao không nghỉ ngơi để tĩnh dưỡng tuổi già, ông trả lời: Ở nhà thì vợ chồng suốt ngày chẳng còn chuyện gì nói, chỉ cãi nhau… nhiều khi đối đáp những lời thật chua cay…

Có lần hai vợ chồng cãi nhau, ông quay ra bảo: “Bà phải biết lấy được tôi là bở lắm đó!”… Bà trả lời ngay lập tức: “Bở chứ sao không bở… Bở như vôi vậy mà!…” Có lần bà lái xe, ông ngồi sau; thấy bà lái xe suýt gây tai nạn, ông liền nói gắt: “Lái xe gì mà ngu như vậy!…” Bà phản pháo ngay: “Ðúng rồi, ngu chứ sao… Có ngu thì mới lấy người chồng như ông!…” Có lần hai ông bà bàn chuyện lấy vợ cho con  trai, bàn luận với nhau mãi, ông bực mình nói lớn: “Thôi, nó muốn lấy ai thì lấy, miễn là không lấy phải người như bà là được rồi!… Bà liền nổi nóng: “Ừ, thế mà ngày xưa cũng có kẻ cứ cố mà nhào vô đấy!…” Đêm  khuya, ông cảm thấy mệt mỏi và đi vào phòng ngủ…bà  vẫn chưa tha, chạy vào la: ông ra ngoài này để tôi nói, chứ  bộ tôi nói cho cài cột nghe sao?…

Thế nhưng khi ông bệnh hoạn nằm một chỗ, thì bà lại tỏ ra thương hại và chăm lo thuốc men rất chu đáo cho đến khi ông qua đời. Lúc đó, dù bà không khóc, nhưng thật buồn!… Lo đám tang cho chồng xong, bà sống như đã chết đi với chồng… Lúc nào cũng khóc thương kể lể về những điều hay điều tốt về chồng cho con cháu nghe, và cuối tuần nào cũng bắt con cháu cùng ra thăm mộ chồng…

Mùa vọng mời gọi chúng ta: Hãy thức tỉnh. Hãy mở mắt để nhìn và nhận ra điều mà mọi khi vẫn nhìn mà chẳng thấy. Cũng có nghĩa là bỗng nhận ra mình đang bị mù một cách nào đó. Bao nhiêu điều lạ lùng trong cuộc sống mà mình nhìn nhưng không thấy. Nhất là sự hiện diện của Đấng Emmanuel hằng ở cùng chúng ta, thế mà chúng ta đã không nhận ra Người nên cuộc đời ta vẫn buồn. Tâm hồn vẫn nặng trĩu lo âu.

Nếu con mắt đức tin giúp nhận ra Chúa đang ở cùng chúng ta thì cuộc đời sẽ vui hơn. Như hai môn đệ Emmau đã bừng lên niềm vui khi nhận ra khách bộ hành chính là Đức Giêsu đã phục sinh. Nếu người chồng biết nhận ra vợ chính là sự hiện diện của Chúa thì hẳn anh sẽ trân trọng từng giờ khi còn ở với nhau, chứ không chờ khi ốm đau mới hối tiếc. Nếu người vợ nhận ra sự hiện diện của Chúa nơi chồng thì đã không có những khẩu chiến gây đau khổ cho nhau mà chỉ biết “chín bỏ làm mười” để mang lại hạnh phúc cho nhau.

Ước gì chúng ta luôn biết nhận ra Chúa đang hiện diện nơi đây, lúc này, trong cuộc sống hằng ngày để chúng ta luôn vui tươi lạc quan dầu cuộc đời vẫn còn đó những khó khăn. Xin Chúa mở mắt để chúng ta có thể nhìn và tin nhận ra Chúa nơi tha nhân và bạn bè. Amen.

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền