Chúa Nhật Phục Sinh: Trần gian tạm bợ-Thiên đàng vĩnh cửu

Đăng ngày

GNsP (30.03.2018) – Đồng Nai – Con người thời nào cũng băn khoăn thắc mắc về mục đích của cuộc sống: sinh ra để làm gì và chết rồi đi đâu? Nhưng rồi cũng bế tắc. Không tìm được lời giải thích thỏa đáng. Chỉ biết rằng “có sinh có tử”. Con người sinh ra ắt có ngày chết.

Ngày xưa có một ông vua, tuổi đã quá thất tuần mà vẫn chưa xem được một quyển sách nào. Bộ sách mà ông thèm khát được đọc là bộ “Lịch sử loài người”. Nhưng vì bận rộn không có thì giờ đọc nên đã nhờ các nhà thông thái nghiên cứu  và rút gọn lại trong một câu cho vua dễ nhớ và để làm kim chỉ nam cho cuộc sống. Sau một thời gian, ban tu thư đã trình lên vua một câu vắn tắt: ”Lịch sử loài người từ khai thiên lập địa đến giờ: loài người sinh ra để khổ rồi chết”. Nhà vua gật đầu. Đôi môi khô héo của nhà vua bỗng nở một nụ cười mãn nguyện… rồi tắt thở.

Cái chết đó là điều tất yếu của đời người. Nó là con đường mà ai cũng phải tới. Đây là điều mà trong bài Nối Vòng Tay Lớn của Trịnh Công Sơn cũng từng viết: “…người chết nối linh thiêng vào đời… …biển xanh sông gấm nối liền một vòng tử sinh…”

Thời gian thì trôi nhanh. Con người thì chẳng kìm được thời gian. Khiến cuộc đời trôi qua thật nhanh như cụ Nguyễn Khuyến từng nói:

“Người đời hữu tử hữu sinh

Sống lo xứng phận,

Nhớ từ năm trước vẫn thơ ngây,

oát chốc mà già đã tới ngay”

Nhưng trong thời đại hôm nay ta thấy cái chết chẳng đợi tuổi nữa. Lứa tuổi nào cũng có thể ra đi. Hằng ngày ta vẫn thấy hàng vạn cái chết khiến có người bảo rằng: “Thế giới như đang bước vào thời đại của những bữa tiệc về cái chết”.

Mỗi ngày, người ta nhìn thấy sự chết xuất hiện ở phía Đông, hướng Bắc, đâu đó trên hành tinh này và cũng xảy ra ngay chính ở nơi cư trú của mình. Ở Việt Nam trung bình một ngày có 33 người chết vì tai nạn giao thông. Mỗi năm có 200 ngàn người mắc bệnh ung thư. Mỗi năm có hơn 2 triệu thai nhi bị giết chết. Mỗi ngày trên thế giới có 25.000 người chết vì đói đặc biệt là Châu Phi…

Chết rồi sẽ đi đâu trong cõi linh thiêng này. Chẳng một triết gia nào tìm được câu trả lời thỏa đáng. Nhưng có một Đấng đã tự mình chết rồi sống lại. Sự phục sinh của Ngài đã trả lời cho mọi vấn nạn về kiếp sống con người. Như Thánh Phaolô quả quyết: “Nếu Chúa Kitô không sống lại thì niềm tin của chúng ta là điều vô ích, chúng ta là những người khờ dại nhất vì chúng ta tin tưởng vào một điều hão huyền“.

Có bao nhiêu bậc vĩ nhân của thế giới đã từng chết cho hoà bình. Có bao nhiêu con người đã sống, đã chết và để lại cho nhân loại một gương mẫu hay một giáo thuyết cao cả hướng dẫn cuộc sống con người. Tuy nhiên trong lịch sử nhân loại, chưa từng có một bậc vĩ nhân hay một thánh hiền nào được tuyên xưng là đã sống lại, duy chỉ có một mình Chúa Giêsu là được các tín hữu tin nhận và tuyên xưng Đấng Phục Sinh. Nếu Chúa Giêsu không sống lại thì cái chết của Ngài, dù có một giá trị cao cả đến đâu, thì cũng chỉ là một cái chết trong muôn ngàn cái chết của loài người, nghĩa là không hề có giá trị cứu rỗi.

Như vậy sự phục sinh của Đức Kitô là câu trả lời đầy đủ cho vấn nạn sống để làm gì? Và chết rồi đi đâu? Thánh Gioan còn cho biết thêm: “Rồi tôi thấy trời mới, đất mới. Tôi cũng thấy thành thánh là Giêrusalem mới từ thiên đàng của Thiên Chúa mà xuống, sửa soạn sẵn như một người vợ mới cưới trang sức cho chồng mình. Ngài sẽ lau khô nước mắt của nhân sinh; sẽ không còn chết chóc, buồn thảm, khóc lóc hay đau đớn nữa vì những việc cũ đã qua rồi”.

Đó là hình ảnh của thiên đàng, nơi Chúa sẽ thết đãi muôn dân một bữa tiệc trường sinh. Như thế cuộc sống trên trần thế nầy là cuộc sống tạm, cuộc sống trên thiên đàng mới là cuộc sống vĩnh viễn. Cuộc sống thiên đàng có Chúa tỏ tường. Cuộc sống ấy không còn đau khổ vì chính Thiên Chúa sẽ lau khô dòng nước mắt. Chính Thiên Chúa sẽ ban bình an, hoan lạc cho con cái của Người.

Cuộc sống này sẽ qua đi. Nhưng cuộc sống này lại là hạt giống, là căn nguyên để hình thành sự sống mai hậu. Điều này có nghĩa là sự sống của chúng ta có vĩnh cửu ở đời sau hay không còn tùy thuộc chúng ta đã sống một cuộc đời hôm nay như thế nào? Chúng ta có là hạt lúa chịu mục nát thì mới sinh ra cây lúa ở đời sau. Chúng ta có sự sống trong Chúa hôm nay thì mai sau chúng ta mới sống lại trong vinh quang với Chúa muôn đời.

Xin Chúa giúp chúng ta biết chọn Chúa trong cuộc đời này là cùng đích để mai sau sẽ cũng được sống lại với Người trong vương quốc trường sinh. Amen.

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền