BỮA CƠM NIỀM VUI

Đăng ngày

GNsP – Hai tuần nay, ở Giáo Xứ chúng tôi bắt đầu có “Bữa Cơm Niềm Vui” dành cho người có hoàn cảnh khó khăn. Loay hoay mãi không tìm được tên gọi nào cho nó khác với các nơi đã làm, cả bên Nhà Thờ lẫn bên Nhà Chùa, và có cả nhiều tư nhân tốt bụng bây giờ cũng phát tâm nguyện lo bữa ăn cho người nghèo, người bệnh, người khuyết tật, người bán vé số, cả người vô gia cư ngoài lòng lề đường… Cuối cùng, chúng tôi chọn tên gọi “Bữa Cơm Niềm Vui” để xin được cuộn theo với dòng chảy từ Tông Huấn Niềm Vui Tin Mừng của Papa Phanxicô.

Vui thì luôn có tiếng cười. Mấy ông Thương Phế Binh là vui nhất, họ ngồi ăn mà kể chuyện tiếu lâm, mà chọc ghẹo lẫn nhau, mấy người ngồi cùng bàn chỉ bị thương tật nhẹ, đi bán vé số, lúc đầu chỉ ngồi lẳng lặng ăn, rồi sau cũng phải bật cười. Thế là rộn rã nhộn nhạo cả mâm.

Vui người ăn, rồi vui cả người chạy bàn. Có một anh thiện nguyện trong Giáo Xứ, 60 tuổi rồi chứ đâu phải thanh niên, vậy mà tếu không chịu được, anh chạy từ bàn này qua bàn kia, chạy về phía quầy thức ăn, miệng la to “Tiểu nhị, tiểu nhị” cứ như trong phim bộ Hong Kong. Các bạn trẻ Nhóm Fiat, Nhóm Phan Sinh lo chạy bàn, buổi trưa nóng đổ mồ hôi, nhờ cười góp, nhờ vui theo như thế mà quên bớt mệt.

Vui ở mâm cơm, vui ở cả quầy phục vụ. Các bà các cô ở các Xóm Giáo đứng chia thức ăn, ít nghịch ngợm trêu đùa, bởi vì luôn tay tíu tít tất bật, người ăn tại chỗ, lại có người xin mang về nhà cho bà xã bị liệt, cho đứa đang bệnh. Vậy mà nhìn kỹ nét mặt, ai cũng vui, phục vụ bữa ăn miễn phí mà vui như đáng quán ở nhà. Có cô vui quá bảo: “Hôm nào cha định đổi món mời người ta ăn phở, cha bảo con, cả nhà con chuyên nấu phở!”

Các tình nguyện viên phục vu cho bữa cơm

Vui người dọn cũng không quên công sức của Nhóm Hồng Ân lo nấu ăn ở Mái Ấm Bêtania. Các chị phải đi chợ từ chiều hôm trước, lui cui cả buổi tối để sửa soạn thịt cá, đến sáng sớm đi chợ thêm đợt nữa, rồi thì nổi lửa chiên xào nấu nướng. 9g sáng tới phiên các anh lạch cạch xe đẩy chở tất cả tới Nhà Thờ, bàn giao cho quầy chia thức ăn. Bây giờ, họ ngồi nghỉ hoặc phụ việc lặt vặt, nhìn ra sân thấy mọi người ăn khen ngon là thấy vui, quên hết những vất vả bếp núc.

Vui ở ngoài sân, vui vào tới hành lang tít phía sau, nơi chuyên rửa khay ăn, ly uống, muỗng đũa và đổ đồ dư cho cám heo. Các chị phụ trách ở đây có vẻ âm thầm lặng lẽ nhất. Chúng tôi ghé vào trò chuyện, các chị cười tươi: “Vui quá cha ơi, ngồi trong này không thấy gì mà nghe lao xao ngoài đó cũng thấy vui lây!”

Vui thật sự, ngay cả khi mấy ông Thương Phế Binh kể những chuyện chẳng vui tý nào, nhưng cái cách kể rất ung dung, thậm chí đầy khí phách của những người từng là lính VNCH, làm cho mọi người nghe chuyện phải phá lên cười, không bận tâm bực tức làm gì cho mệt. Chuyện là thế này: nhiều ông Thương Phế Binh lui tới ăn cơm ở Giáo Xứ Mẹ Hằng Cứu Giúp Kỳ Đồng, CA địa phương liền đến tận nhà hoạnh họe tại sao lại đi vô DCCT, chỗ đó phản động, chuyên xúi người ta biểu tình… Các ông trả lời mỗi nơi một kiểu, nhưng đại để là: “Phản động với biểu tình cái gì, mấy cha DCCT cho tụi tui bữa ăn, mấy ông có cho tụi tui được chút gì không mà cứ kiếm chuyện hoài vậy nè?” Nhiều tay CA sừng sộ gầm gừ: “Hồi 30 tháng 4, đáng lẽ phải bắn bỏ mấy cha nội hết cho rồi!”

Cha Lê Quang Uy (đứng giữa), người tổ chức “bữa cơm niềm vui”

Vậy đó, “Bữa Cơm Niềm Vui” mới được ba bốn bữa mà nhiều chuyện vui ghê. Kể rồi cuộc đời bây giờ nhiều chuyện lo, chuyện buồn, chuyện khổ, chuyện sợ hãi. Bữa cơm không chỉ còn là chuyện ăn cơm, nhưng kèm theo là niềm vui, toàn những cái vui nho nhỏ thôi, nhưng cũng đủ giúp mọi người, nhất là người nghèo, tiếp tục can đảm sống. Những ngọ nguậy vùng vẫy để mưu sinh giảm hẳn đi một chút mồ hôi nhọc nhằn, trôi bớt những tủi thân nản lòng.

Ở lớp Học Thuyết Xã Hội Công Giáo, chúng tôi vẫn thường dặn nhau về mặt “Truyền Thông Tin Mừng”: y như khi ta gửi E-mail cho nhau, ta gửi kèm (to attach) 1 tập tin (attachment), có khi là 1 power point hay video clip, có khi chỉ là một bức hình ý nghĩa, có khi là một lời cầu nguyện thấm thía, chắc chắn cái đính kèm ấy sẽ đem lại niềm vui cho người nhận; vậy thì trong cuộc đời cũng thế, chúng ta hãy nhớ đừng quên luôn kèm theo với lời đang nói, với việc đang làm, với người đang gặp, ở mọi nơi, vào mọi lúc, trong mọi hoàn cảnh: một chút niềm vui, một dấu + tích cực năng động thay vì một dấu – co ro ủ rũ.

“Bữa Cơm Niềm Vui” cũng xin được đính kèm vào với khay cơm bữa ăn trưa dành cho người nghèo, một chén nụ cười, một thìa niềm vui, một gắp Tin Mừng của Thầy Giêsu…

Lm. QUANG UY, DCCT, 28.9.2018