“Giặc tràn về quê hương tôi, giặc diệt niềm tin kitô…”

Đăng ngày

#GNsP – Tối thứ năm 25.10.2018, trên sóng truyền hình đài Vĩnh Long 1, chương trình “người kể truyện tình” được phát đi chủ đề “Tình Cô Đơn” với nhạc sĩ Đài Phương Trang, trả lời về câu hỏi của cô Phương Dung: “Sao anh lại lấy tên có vẻ con gái quá vậy?” Nhạc sĩ Đài Phương Trang kể lại câu chuyện khá thú vị, ông nói khi còn học trung học, ông đã biết chơi đàn và hay đàn hát với bạn bè, nhưng khi có bạn nữ nào xuất hiện thì ông không hát và chơi đàn được nữa, để lấy tên viết nhạc ông lấy tên “Đàn Phương Trai” nghĩa là chỉ đàn khi ở đâu (phương) có con trai thôi, bạn bè đọc lái ra thành Đài Phương Trang rồi chết cái tên đó luôn.

Trong đêm nhạc có trình diễn bài “Hai Mùa Noel”, một bài hát do ông sáng tác vào mùa Noel năm 1972, khi tan lễ nửa đêm, ông đưa bà về thì thấy một người con trai đứng dưới gốc cây chờ người yêu không tới, người con trai này ông đã thấy lúc 10g00 khi ông đi Lễ và bây giờ anh ta vẫn còn chờ ở đó. Từ một phút bất chợt quan sát, ông về nhà viết trong vòng 2 giờ đồng hồ xong bài hát, và bài hát này đã “bất tử” 45 năm qua. Có lẽ chẳng phải chỉ có bài hát về mùa Noel này của ông bất tử 45 năm qua, nhưng dường như các bài hát Noel thịnh hành vào những năm trước 75 ở miền Nam đều đã không phôi phai nhạt nhòa trong suốt 45 năm qua.

Nghe Hai Mùa Noel của Đài Phương Trang làm tôi nhớ lại bài Mùa Sao Sáng của Nguyễn Văn Đông (1932 – 2018), người nghệ sĩ tài hoa vừa qua đời, ông đã đóng góp rất nhiều cho nền âm nhạc Việt Nam, cách riêng cho mùa Giáng Sinh ấm áp nồng nàn của một thời hoàng kim tình Chúa tình người, dù bản thân ông là người Phật Giáo thuần thành.

Chúa nhật 21 tháng 10 vừa qua là Chúa nhật Truyền Giáo. Ba chữ “vùng ngoại biên” trong Tông Huấn “Niềm Vui của Tin Mừng” được nhắc đi nhắc lại nhiều trong các bài giảng, bài giáo lý và các khẩu hiệu trong những năm gần đây. Khi nói dến “vùng ngoại biên” chúng ta thường chỉ nghĩ đến các vùng xa xăm trong rừng núi hay hải đảo, những vùng quê nghèo khó còn mênh mông những người chưa biết Chúa. Thật sự phải nhận ra vùng ngoại biên là vùng ngoài tiền sảnh Nhà Thờ, nơi những người chưa vào Đạo được phép dừng chân ở đó rồi đi, không được vào Nhà Thờ, Nhà Thờ cứ như là nơi chỉ dành cho những người có Đạo. Loan báo Tin Mừng là ra vùng ngoài, nơi người ta chưa biết Chúa để có thể nói với người ta, để có thể đem Chúa đến cho người ta.

Ngày 29.9.2018, từ Văn Phòng Báo Chí Tòa Thánh, người ta nhận được lời mời gọi của đấng kế vị ngai tòa Phêrô về đời sống cầu nguyện trong tháng 10: Xin vào xem…
http://kinhmancoi.net/…/duc-thanh-cha-phanxico-moi-goi-nguo…
Có một tên “đại cáo gian” (hình ảnh mượn trong sách ông Gióp) đi rảo khắp thế gian để rêu rao, vu khống, mê hoặc, nói xấu nhằm chia rẽ con người với Thiên Chúa, chia rẽ con người với nhau. Nhiều người vội tin mắc phải mưu hắn, rời xa Thiên Chúa nghi ngờ và khích bác nhau, đẩy dần Thiên Chúa ra khỏi cuộc đời của mình bằng những đam mê hắn trao cho, đam mê vu khống, mê hoặc, ganh tỵ, nói xấu nhau, … Những cuộc chia rẽ lan dần, lan dần, nhường chỗ cho một thế giới, gian ác, xảo quyệt, đanh đá, loại trừ, giết hại lẫn nhau…

Tên “đại cáo gian” không tiến vào xã hội Việt Nam chúng ta hôm nay một cách hùng hổ cờ xí rợp trời, nhưng hắn lặng lẽ âm thầm từng bước, rảo khắp nơi, len lỏi vào lòng người, nhảy vào giữa từng gia đình, leo lên bàn cơm của từng nhà, chui rúc vào từng vật dụng không chừa một thứ gì. Hắn ở khắp nơi cho đến nỗi người Việt nào cũng phải ta thán, không ăn thì biết ăn cái gì bây giờ, không ra đường để đi thì sống làm sao? … Khổ nỗi, ta thán như vậy nhưng người ta vẫn tiếp tục nghe hắn rủ rê mà giết lẫn nhau bằng sự gian dối, lươn lẹo, mánh khóe, chụp giật…

Giết hại lẫn nhau tạo khoảng trống ngay trong lòng mình, gia đình mình, chòm xóm mình, bạn hữu mình, khoảng trống không hề có Thiên Chúa, vậy thì vùng ngoại biên ở đây chứ đâu, loan báo Tin Mừng ngay tại đây chứ còn mơ mộng hô khẩu hiệu ở chỗ nào khác.
Giặc đã tràn về quê hương tôi, giặc đã đang tay diệt niềm tin Kitô, chúng ta phải làm sao?

Lm. VĨNH SANG, DCCT, 26.10.2018
Tựa đề bài viết trích từ “Mùa Sao Sáng” của Nguyễn Văn Đông,