LƯƠNG Y NHƯ ĐỒ TỂ

Đăng ngày

#GNsP (13.11.2018) – “Các phòng khám Trung Quốc mọc lên như nấm nhưng lại chuyên lừa đảo người bệnh”, biến bệnh nhẹ thành bệnh hiểm nghèo, gây tổn hại tiền bạc và sức khỏe của người dân. Thế nhưng, nếu không nhờ cộng đồng lên tiếng thì có lẽ chính quyền thành phố HCM cũng chưa “vào cuộc” và phát hiện có đến 17 phòng khám thất đức của những bác sĩ Trung Quốc tồn tại trong địa bàn chính quyền có trách nhiệm quản lý.

Dư luận phẩn nộ nhưng có lẽ không quá ngạc nhiên khi biết rằng các phòng khám vô nhân đạo này là của các bác sĩ Trung Quốc. Vì lẽ chủ nghĩa vô thần là một mảnh đất màu mỡ cho tội ác được nẩy mầm và sinh sôi trong tâm hồn người dân Trung Quốc, vì như triết gia Dostoieski đã nói:“Nếu Chúa không hiện hữu, ta có quyền làm bất cứ điều gì”. Trong một diễn biến mới đây cũng liên quan đến ngành y tế đó là việc tổ chức Tiêu chuẩn Nigeria (SON) đã xác nhận một loại thuốc Trung Quốc trên thị trường Nigeria có chứa thành phần từ thịt người. Đây không phải là lần đầu tiên các loại thuốc từ bào thai và thịt người được bán ra thị trường. Năm 2011, các phóng viên điều tra của SBS tiến hành điều tra việc sản xuất các loại thuốc làm từ bào thai chết. Năm 2012, Đài truyền hình SBS – một trong ba đài truyền hình lớn nhất Hàn Quốc phát sóng cho thấy một số bệnh viện của Trung Quốc đã bán thi thể các thai nhi sinh non hoặc bị nạo thai cho các cơ sở bào chế loại dược liệu “thuốc thịt người”, dư luận thế giới đã chấn động và không thể không suy nghĩ rằng có phải trong một quốc gia mà những nhà cầm quyền chủ trương theo chế độ cộng sản vô thần sẽ là nơi dung túng cho con người có thể thực hiện tội ác ghê rợn đó là bào chế “thần dược” thịt người này không ?

Vấn đề đặt ra là vì sao 17 phòng khám của các bác sĩ Trung Quốc này có thể cứ tồn tại như một thách trước mắt mọi người trong khi một trong những đặc tính ưu việt nhất của chế độ Cộng Sản đó là khả năng bảo vệ trật tự xã hội, triệt hạ các tổ chức chống phá chính quyền với những hệ thống trinh sát, công an chìm nổi dày đặc. Họ luôn đạt những thành tích cao trong việc bảo vệ thể chế chính trị của mình. Đây cũng là một nghịch lý khi chính quyền đương thời sẵn sàng thực hiện được những chủ trương chính sách của mình bất chấp sự phản đối của dư luận, của công chúng dù dưới bất cứ hình thức nào. Đồng thời chính quyền cũng sẽ không dung thứ cho bất cứ kẻ nào có hành động chống đối hay phê phán đối với chế độ. Chúng ta có quá nhiều những dẫn chứng cụ thể về điều này. Nếu trong nhà người dân nào có những tờ truyền đơn tuyên truyền “chống phá chế độ”, hoặc những tài liệu chứng minh tội ác giới cầm quyền và những bất công xã hội, thì có phải là rất nhanh chóng những người ấy sẽ bị truy bắt và điệu ra trước vành móng ngựa để xử tội hay không ? Việc khám xét nhà chị Nga, mẹ Nấm cùng nhiều nhà bất đồng chính kiến khác… rồi bắt giam họ là những minh chứng cụ thể. Như vậy, tại sao việc theo dõi và xóa bỏ một nhóm người hám cái lợi trước mắt của cá nhân mà quên đi lợi ích sức khỏe của cộng đồng thì mãi đến giờ này chính quyền mới “ vào cuộc” ?

Ở đâu có ý chí, ở đó sẽ có con đường dẫn đến việc thực hiện. “Được không ở tại lòng ta” mà thôi. Vấn đề là lãnh đạo của chính quyền thành phố Hồ Chí Minh có xem đó là vấn đề quan trọng cần phải được đầu tư giải quyết hay không. Tội ác của bọn người Trung Quốc này là quá rõ và kẻ thủ ác cũng không phải là những kẻ tàng hình. Vấn đề là thái độ can thiệp và xử lý của chính quyền sở tại. Nếu việc bảo vệ quyền con người, tính công bằng, bác ái trong xã hội cũng được đánh gía là quan trọng ngang tầm với việc bảo vệ quyền lực, hệ thống chính quyền, thì đối với một chính quyền rất dày dạn kinh nghiệm trong việc triệt hạ những lực lượng đối kháng với mình, việc dẹp bỏ bọn người làm giàu một cách bất nhân trên sự đau khổ và bệnh tật của người dân cũng dễ dàng như trở bàn tay.

Đó là chưa nói đến việc luật pháp có được nghiêm minh hay không khi các tên đồ tể của các lò giết người chết chậm này là người Trung Quốc? Với chủ trương ngoại giao của giới cầm quyền đương thời thì Trung Quốc là ông bạn của “phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt”, được đối xử cực kỳ nhũn nhặn, nói như người xưa là “nhịn như nhịn cơm sống”. Từ bao năm qua, các ngư dân bị tàu Trung Quốc ức hiếp, rượt đuổi bắn phá ngay trên hải phận Việt Nam vẫn chưa nhận được động thái trợ giúp, bảo vệ cách tích cực nào từ phía nhà cầm quyền Việt Nam. Điều này khiến dư luận không khỏi quan ngại về việc đòi lại sự công bằng cho tính mạng và sức khỏe của những bệnh nhân bị hại trong bởi các bác sĩ Trung Quốc.

Đất nước này tràn ngập thực phẩm độc hại có nguồn gốc từ Trung Quốc. Môi trường thiên nhiên bị tàn phá cũng bởi Trung Quốc. Khi người dân mắc bệnh vào phòng khám lại gặp bác sĩ Trung Quốc biến bệnh nhẹ thành bệnh hiểm nghèo. Người Việt đang bị tiêu diệt dần với cuộc “chiến tranh không súng”. SỐNG hay là CHẾT, chính mỗi người dân sẽ phải quyết định số phận của mình vì không thể chờ đợi “minh quân” trong một đất nước có quá nhiều lãnh đạo là “ hôn quân”.

Điền Phương Thảo

http://www.500anhem.net/tp-hcm-cong-bo-17-phong-kham-co-bac…
https://news.zing.vn/su-that-dang-so-ve-loai-thuoc-lam-tu-t…