Quá nhiều lãnh đạo, tốn gạo của dân !

Đăng ngày

#GNsP (21.11.2018) – Nước Mỹ là một siêu cường quốc nhưng 160 người dân Mỹ chỉ nuôi một công chức, trong khi đó một nước nghèo, nợ ngập đầu như Việt Nam thì 9 người dân phải nuôi một cán bộ hưởng lương hoặc phụ cấp từ ngân sách nhà nước.

Nếu câu “cán bộ là đầy tớ trung thành của nhân dân” được thực hiện đúng thì đây là “phước phần” của người dân Việt. Bởi lẽ, nhà có càng nhiều đầy tớ tất nhiên việc quan tâm phục vụ người chủ càng được chu đáo. Nhưng thực tế cho thấy, càng nhiều cán bộ lãnh đạo thì người dân càng phải gánh chịu tình trạng quan liêu, sách nhiễu, vòi vĩnh và đặc biệt là tham nhũng nhiều hơn.

Tưởng cũng nên nhắc lại một chuyện thật như bịa xảy ra tại Sở Lao Động-Thương Binh-Xã Hội tỉnh Hải Dương đó là cơ quan này có 2 nhân viên nhưng có tới 44 cán bộ lãnh đạo, dù vậy theo đại biểu Lưu Bình Nhưỡng tỉnh Bến Tre cho biết tại nơi đây “công việc nhiều năm nay đã có bê bối, có nhiều sự việc xảy ra, kiện tụng, việc tham mưu cho lãnh đạo địa phương chưa đến nơi đến chốn”.

Lợi ích cục bộ chính là nguyên nhân của tình trạng “phình to bộ máy công quyền và tăng biên chế”. Bởi lẽ làm gọn bộ máy công quyền thì cán bộ sẽ phải làm nhiều việc hơn nhưng kinh phí lại không được tăng. Đồng thời giảm biên chế thì các khoản lợi ích của cán bộ cũng bị cắt giảm.

Như vậy, với “tỷ lệ riêng công chức và viên chức trên dân số ước tính là 4,8%, cao nhất so với các quốc gia châu Á” thì việc tăng cán bộ lãnh đạo chỉ nhằm mục đích quan tâm đến đời sống vật chất của cán bộ chứ không phải vì nhu cầu công việc. Điều này sẽ nảy sinh tình trạng không ít cán bộ “sáng cắp ô đi, tối cắp ô về” nhưng vẫn lãnh lương bằng tiền thuế của dân.

Sẽ “không một nền kinh tế nào nuôi nổi bộ máy như thế này”, thế nhưng nó vẫn tồn tại và một nghịch lý là mặc dù chủ trương tinh giản biên chế, tinh gọn bộ máy chính quyền được hô hào từ nhiều năm qua, nhưng như người mắc chứng bệnh béo phì, càng ngày nó càng “nở bề ngang, sang bề dọc”. Cụ thể là tính đến hết năm 2016 thì cứ 40 người dân nuôi một cán bộ công chức, nhưng theo tính toán mới đây của PGS.TS Phạm Duy Nghĩa (Đại học Fulbright Việt Nam) dựa trên số liệu của Bộ Nội vụ cho biết, chỉ 9 người dân đã phải gồng gánh trên lưng một cán bộ. Và dĩ nhiên, nguồn nhiên liệu giúp cổ máy cồng kềnh này tiếp tục vận hành chính là mồ hôi và nước mắt của người dân qua việc đóng thuế. Đó là lý do vì sao nông dân gánh 1000 loại phí, lệ phí. Một quả trứng chịu 14 loại phí, một quả chanh đội giá 100 lần, một kg vải thiều gánh 8000 đồng chi phí và trên thị trường, các hàng hóa khác cũng bị tình trạng tương tự. Đặc biệt là xăng, một hàng hóa được xem như là “huyết mạch” trong đời sống sinh hoạt của người dân thì khi mua 100.000 đồng tiền xăng, người tiêu dùng phải đóng thuế phí là 54.700 đồng.

Nghĩa là gánh chịu mọi thiệt thòi vẫn là người dân.Thế có khác gì giai cấp tư sản, địa chủ một thời được xem là những kẻ bóc lột, sống trên lưng, trên sức lao động của công nhân và nông dân mà chủ nghĩa Cộng Sản đã “nhân danh độc quyền của giới bần cố nông” để loại trừ ? Điều đáng nói là theo như phân tích của Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II thì “ sau này người Cộng Sản giải thoát mình khỏi giới bần cố nông và cất đi quyền của giới vô sản, rồi họ lại vẽ ra hệ thống độc quyền đảng trị, tạo ra tầng lớp độc quyền dành cho các đảng viên, và hệ thống này còn tiếp tục cho đến nay. Qua nhiều thập niên, lý thuyết này tạo nên một lớp người giai cấp mới, giai cấp trưởng giả mới”.

Ấy vậy mà, dường như có một bộ phận không nhỏ người dân trong xã hội hiện nay cho rằng “không thích nói chuyện chính trị, không cần quan tâm đến chính trị”… Yukichi Fukuzawa, nhà tư tưởng nổi tiếng của Nhật Bản từng nói: “ Sống mà không quan tâm đến đất nước mình thì chẳng khác nào ăn nhờ ở đậu”, vì thế chuyện ai lên, ai xuống, ai làm lãnh đạo và có bao nhiêu lãnh đạo đang đè đầu cỡi cổ người dân nói cho cùng chẳng liên quan gì đến tài sản, tiền bạc của cá nhân tôi, gia đình tôi …

Thế nhưng, khi phải xuất hầu bao để mua hàng hóa, để đổ xăng, để thanh toán tiền điện, tiền nước đó là lúc bạn sẽ thấy nó rất liên quan đấy nhé. Bởi lẽ lúc đó bạn sẽ là nạn nhân của một cuộc chạy đua không cân sức giữa đồng tiền mà bạn kiếm được một cách khó nhọc qua cuộc mưu sinh và giá cả của nhu yếu phẩm, thức ăn và những tiện ích khác cho cuộc sống.

Quan tâm đến chính trị là giữ sao cho đồng tiền trong túi mình đừng thất thoát một cách vô lý bởi phải nuôi quá nhiều “cô hồn sống” chuyên ăn đồ cúng nơi công sở. Dân cần gạo chứ không cần nhiều lãnh đạo và dân phải được quyền chọn điều mình cần. Chính trị đơn giản là như thế, người dân của tôi ơi !

Điền Phương Thảo
Bài có sử dụng nguồn từ :
http://vietnamnet.vn/…/trung-binh-cu-9-nguoi-dan-nuoi-1-can…
ĐGH John Paul phân tích chủ thuyết Cộng Sản trong cuộc “ phỏng vấn mật” vào năm 1088)
http://forums.vietbao.com/yaf_postst5463_Phan-tich-cua-DGH-… ).