Hoa quả của cái ác là sự huỷ diệt

Đăng ngày

Nếu tính từ ngày 2/9/1945, ngày đảng cộng sản cướp chính quyền thành công và lập ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà cho đến nay đã 74 năm. Bao thế hệ người dân Việt đã sống, đã hít thở, đã thẩm thấu trong sự dối trá, bạo lực và thù hận, mặc định chúng để tồn tại và khủng khiếp hơn, trở nên sự dối trá, bạo lực và thù hận.

Nếu sự dối trá là một hiện tượng thuộc về bản chất của chủ nghĩa cộng sản nói chung, được tiếp thêm sức mạnh bạo lực và dai dẳng bởi lòng thù hận, thì nay đã lan ra rộng khắp các lãnh vực trong đời sống Việt Nam.

Trong một thời chính quyền cộng sản, vô thần và duy vật chuyên quyền và thao túng trên mọi lãnh vực xã hội từ chính trị, kinh tế, văn hoá, giáo dục, truyền thông… dựa trên triết học Mác – Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, thì những các giá trị văn hoá truyền thống, nhân phẩm và lương tâm bị coi thường và bị vứt bỏ không thương tiếc.

Những chuẩn mực luân lý và đạo đức của dân tộc từng là nền tảng cho văn hoá và tự do của dân Việt đã không được tôn trọng và gìn giữ. Vì thế ngày càng hiếm nghe tiếng nói của sự thật và sự thiện, của công lý và công bình, vốn luôn vọng vang trong tâm hồn con người.

Triết học nói rất đúng khi bảo con người là một “con vật xã hội”, nhưng điều đó không phải là lý do để chính thể này biện hộ cho việc, biến con người thành một bánh xe trong một guồng máy chuyên chế.

Một xã hội xứng đáng với tên gọi của mình phải được cấu thành không phải từ những con số hay những đơn vị, nhưng bởi những nhân vị.

Việc trở thành một nhân vị bao hàm trách nhiệm và tự do với ý thức về sự chính trực cá nhân, ý thức về thực tại riêng tư cũng như khả năng của mỗi người để trao ban chính mình cho xã hội – hay để từ chối. Albert Schxweizer nói rằng: “Làm người có nghĩa là không bao giờ để cho bản thân mình bị bất cứ ai khác sử dụng như một phương tiện để đạt một mục đích nào đó” (Docat, tr 65)

Hàng ngày, trong tất cả mọi sự kiện, biến cố lớn nhỏ xảy ra, người dân Việt bị nhà cầm quyền “định hướng” một cách khéo léo và tinh vi, để nhấn chìm họ trong một biển người vô danh bị xô đẩy, dồn ép và “khai thông” bởi những thế lực vô thức. Vì vậy không lạ, đa số dân Việt hôm nay đánh mất nhân tính, đánh mất sự chính trực, đánh mất khả năng yêu thương và khả năng tự quyết của mình, để chạy theo những lợi lộc thấp hèn, những xu hướng kích thích bản năng.

Khi xã hội được cấu thành bởi những con người “đáng ghê sợ” ấy, xã hội đó không còn được liên kết với nhau bằng tình yêu, sự tôn trọng, mà chỉ được nối kết bởi một sự lạm dụng quyền lực và bạo lực, thì thứ xã hội trong đó họ đang sống sẽ mau chóng trở nên đồi bại, thối rữa bởi sự hèn hạ, căm phẫn và hận thù.

Phải chăng đó là những gì đã và đang xảy ra trên quê hương Việt Nam, và mới đây là vụ tàn sát kinh hoàng của những người thân chung một huyết nhục ở xã Hồng Hà, huyện Đan Phượng, tp Hà Nội? Và tại sao video clip buổi hỏi cung lại được phát tán rộng rãi trên mạng xã hội?

Đức Thánh Cha Bênêdictô XVI đã khẳng định: “ Một xã hội vắng bóng Thiên Chúa là một xã hội phi nhân.” (Caritas in Veritatae, số 78).

Cái xã hội phi nhân đó ngày một lớn hơn, hoa quả của cái ác là sự huỷ diệt ấy ngày càng rộng hơn, trong bóng cánh của loài quỷ dữ đang ám ảnh và gây hại cho xã hội Việt Nam, và đáng buồn thay, còn rất nhiều trong tâm hồn và tâm trí người dân, vẫn còn nô lệ cho những hành động vô thức, vẫn mê man hưởng thụ “ngày lễ”, vẫn háo hức tìm kiếm những thú vui thuộc bản năng, hài lòng với sự no đủ dư dật.

Những người ấy chỉ tồn tại như những cỗ máy, đánh mất tính cá vị và sự chính trực đúng đắn của mình trong tư cách là những nhân vị.
(Ảnh Internet)

Lm. Giuse Ngô Văn Kha, DCCT