Huấn từ của Đức Phanxicô với giới trẻ Mozambique

Đăng ngày

Xin cám ơn các con thật nhiều vì những lời đón tiếp của các con. Cha cám ơn tất cả các con vì những biểu diễn nghệ thuật thật tuyệt của các con.

Các con cám ơn Cha vì đã dành thời gian với các con (?) Nhưng còn điều gì quan trọng hơn đối với một vị mục tử là ở cùng với đoàn chiên của mình? Còn điều gì quan trọng hơn đối với chúng ta, những mục tử, là gặp gỡ với các bạn trẻ của chúng ta?

Các con thật quan trọng! Các con cần biết điều này. Các con cần phải tin điều này. Các con thật quan trọng!

Vì các con không chỉ là tương lai của Mozambique, hay của Giáo Hội và của nhân loại. Các con còn là hiện tại của những điều này! Trong mọi sự các con là và làm, ngay cả bây giờ đây các con đang đóng góp cho hiện tại này bằng việc mang lại điều tốt nhất nơi bản thân của các con hôm nay.

Không có lòng nhiệt thành của các con, các bài hát của các con, joie de vivre (Niềm vui sống) của các con, thì mảnh đất này sẽ như thế nào? Khi nhìn các con hát, cười và nhảy múa giữa tất cả mọi khó khăn của các con, là dấu chỉ tốt nhất mà các con, những người trẻ, niềm vui của mảnh đất này, niềm vui của thời đại của chúng ta.

Chính bài hát Joie de vivre này làm nên sự khác biệt của các con. Ai cũng có thể thấy điều đó ở đây, ở đây! Một niềm vui chung và được thể hiện như vậy, vốn là một phương dược hoà giải tốt nhất cho tất cả những mối bất hoà, sự chia rẽ và mâu thuẫn. Joie de vivre của các con thật cần thiết biết bao trong thế giới của chúng ta!

Cha cám ơn các thành viên thuộc các truyền thống niềm tin khác, là những bạn đã cùng tham gia với chúng ta, và những bạn không thuộc vào bất cứ một truyền thống tôn giáo nào.

Cha cám ơn các con vì đã khích lệ nhau để sống và vui ngày hôm nay, một sự thách đố của hoà bình trong tư cách là một gia đình như tất cả chúng ta là. Các con đang kinh nghiệm điều cần thiết trong những khác biệt mà tất cả chúng ta đều cần. Cùng nhau, các con là trái tim rung nhịp của dân tộc này và tất cả các con đều có một vai trò nền tảng để thực thi một dự án sáng tạo lớn lao: viết nên một trang sử mới, một trang đầy niềm hy vọng, hoà bình và hoà giải.

Các con có muốn viết nên trang sử này không? Các con hỏi Cha hai câu hỏi có liên quan đến suy nghĩ của Cha. Một trong các câu hỏi đó là: “Làm thế nào những người trẻ chúng con biến giấc mơ thành sự thật?” Và câu kia: “Làm thế nào chúng con khích lệ người trẻ tham gia vào các vấn đề đang tàn phá đất nước?” Ngay hôm nay bản thân các con đã cho chúng ta giải pháp. Các con đã cho chúng ta câu trả lời cho những câu hỏi này.

Các con thể hiện bản thân các con bằng nghệ thuật và âm nhạc, và tất cả kho tàng văn hoá mà các con thể hiện với tất cả niềm tự hào. Các con diễn tả một vài giấc mơ của các con và các thực tại. Trong tất cả điều này, chúng ta thấy nhiều giải pháp khác nhau làm cho thế giới xích lại gần hơn, và nhìn về phía chân trời bằng những đôi mắt đầy niềm hy vọng, đầy tương lai, đầy những giấc mơ.
Giống như những người lớn, người trẻ bước đi trên đôi chân. Nhưng không giống người lớn, những người giữ cho đôi chân song hành, các con luôn có một chân ở trước chân kia, sẵn sàng ra đi, sẵn sàng cất cánh. Các con có sức mạnh lớn lao và các con có khả năng nhìn về phía trước bằng niềm hy vọng bao la. Các con là một lời hứa của cuộc sống, và các con có sự quả cảm này (x. Christus Vivit, 139) mà các con phải không bao giờ được đánh mất hay để bất kỳ ai lấy đi khỏi các con.

Làm thế nào để các con biến giấc mơ thành sự thật? Làm thế nào các con giúp giải quyết các vấn đề đất nước các con?
Theo Cha, đừng để bản thân các con bị cướp đi niềm vui. Hãy cứ hát và thể hiện bản thân các con trong sự trung thành với tất cả mọi điều thiện hảo mà các con đã học được từ các truyền thống của các con. Đừng để ai cướp đi của các con niềm vui! Cha nói với các con rằng có nhiều cách để nhìn vào chân trời, thế giới của chúng ta, hiện tại và tương lai.

Nhưng hãy cảnh giác trước hai thái độ sẽ giết chết các giấc mơ và niềm hy vọng, là thái độ thoái lui và lo âu. Đây là hai đại kẻ thù cuả cuộc sống, vì chúng thường thôi thúc chúng ta đi trên con đường dễ dãi nhưng tự bại, và cái giá phải trả phải trả cho điều này thì cao…

Chúng ta trả giá bằng hạnh phúc của chúng ta và thậm chí cả mạng sống chúng ta. Biết bao nhiêu lời hứa sáo rỗng về niềm hạnh phúc đưa đến kết cục là phá huỷ sự sống? Chắc chắn các con biết các bạn bè hay những người quen – thậm chí đã kinh nghiệm điều này nơi chính bản thân các con – là trong những thời gian khó khăn và đớn đau, khi mọi thứ dường như sụp đổ, thật dễ dàng để đầu hàng.

Các con phải cẩn thận, vì thái độ này “làm cho các con chọn con đường sai trái. Khi mọi sự dường như đứng yên và chết ngạt, khi các vấn đề cá nhân của chúng ta làm cho chúng ta bối rối, và các vấn đề xã hội không gặp được những sự đáp trả đúng, thì thật chẳng tốt lành gì để đầu hàng” (ibid, 141).

Các con hỏi Cha: “Chúng con có thề là gì cho đất nước của chúng con?” Hãy làm đúng điều các con đang làm lúc này, bằng việc ở cùng nhau bất chấp mọi sự gây chia rẽ các con, bằng việc luôn tìm kiếm cơ hội để nhận ra những giấc mơ của các con cho một đất nước tốt đẹp hơn. Nhưng luôn cùng nhau.

Đừng bao giờ quên rằng “sự thù hận xã hội….mang tính phá huỷ. Các gia đình bị phá huỷ bởi sự thù hận. Các quốc gia bị phá huỷ bởi sự thù hận. Thế giới bị phá huỷ bởi sự thù hận. Và kẻ thù lớn nhất là chiến tranh. Ngày nay chúng ta thấy rằng thế giới bị phá huỷ chính nó bằng chiến tranh…Vì thế hãy tìm các cách thế xây dựng tình bằng hữu xã hội.

Thật không dễ dàng gì, vì điều đó luôn có nghĩa là có một điều gì đó để bỏ đi và thương lượng, nhưng nếu chúng ta thực hiện điều này và để giúp người khác, chúng ta sẽ có một kinh nghiệm tuyệt vời của việc gạt những khác biệt của chúng ta sang một bên, và cùng làm việc với nhau vì một điều gì đó lớn lao hơn.

Nếu, như một kết quả của những nỗ lực đơn sơ và đôi khi là phải trả giá của chúng ta, chúng ta có thể tìm ra những điểm đồng thuận giữa mâu thuẫn, xây dựng những chiếc cầu và kiến tạo hoà bình vì phần ích của hết mọi người, thì chúng ta sẽ kinh nghiệm được phép lạ của nền văn hoá gặp gỡ” (ibid., 169).

Một câu tục ngữ xưa đã nói: “Nếu bạn muốn đi đến đâu đó trong vội vàng, thì hãy đi một mình; nếu bạn muốn đi xa, thì hãy đi với người khác”. Chúng ta cần cùng nhau mơ ước, như các con đang thực hiện hôm nay. Mơ với người khác, đừng bao giờ chống lại người khác. Hãy luôn mơ cách mà các con đã mơ và chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ này: tất cả cùng nhau mà không có ngăn cách. Đây là một phần của “trang sử mới” của Mozambique.
Khi cùng nhau như một đội, điều này sẽ giúp cho chúng ta thấy rằng kẻ thù của những giấc mơ và sự cam kết không chỉ là việc đầu hàng nhưng còn là sự lo lắng. “Sự lo lắng này chống lại chúng ta bằng việc khiến chúng ta đầu hàng bất cứ khi nào chúng ta không thấy kết quả tức thì. Những giấc mơ của chúng ta chỉ đạt được thông qua niềm hy vọng, sự nhẫn nại và sự dấn thân, chứ không phải trong vội vàng. Đồng thời, chúng ta đừng chần chừ, sợ nắm bắt các cơ hội hay phạm những sai lầm” (ibid., 142).

Những điều tuyệt vời nhất sẽ hình thành theo thời gian, và nếu có điều gì đó chưa có hiệu quả lúc đầu, thì đừng sợ nỗ lực. Đừng sợ phạm sai lầm! Chúng ta có thể sai phạm cả ngàn lần, nhưng dừng bao giờ rơi vào cái bẫy của việc đầu hàng, vì mọi thứ không diễn ra tốt đẹp lúc đầu. Sai phạm tồi tệ nhất là để cho sự lo lắng đánh hỏng giấc mơ của các con về một đất nước tươi đẹp hơn.

Joseph C. Pham (Vatican News)
(Nguồn: https://masimpress.com/dgh-phanxico-huan-tu-truoc-gioi-tre-…)